Đoạn video thứ hai được đưa đi giám định chuyên sâu.
Đồng thời, cảnh sát cũng niêm phong toàn bộ hồ sơ bảo dưỡng của Trung tâm sửa chữa Hằng Đạt năm đó.
Theo hồ sơ giấy tờ...
Một ngày trước khi xảy ra tai nạn, chiếc xe của bố tôi từng được thay ống dẫn dầu phanh.
Thế nhưng...
Linh kiện được sử dụng lại hoàn toàn không có mã số sản xuất.
Ngay cả phiếu xuất kho...
Cũng không hề có nguồn gốc của chiếc ống dẫn dầu ấy.
Tổ trưởng tổ sửa chữa năm đó được mời đến lấy lời khai.
Vừa nhìn thấy ảnh của Thiệu Bằng.
Ông ta lập tức nhận ra.
"Thằng nhóc này tay chân không sạch sẽ."
"Tôi đã muốn đuổi việc nó từ lâu rồi."
Ông kể...
Khoảng nửa tháng trước vụ tai nạn.
Thiệu Bằng đột nhiên trở nên vô cùng hào phóng.
Một người bình thường đến vài chục tệ tiền ăn cũng phải đi vay đồng nghiệp...
Lại bất ngờ mua một chiếc điện thoại trị giá gần 10.000 tệ.
Anh ta còn khoe khắp ký túc xá.
Rằng chẳng bao lâu nữa sẽ ra tỉnh khác làm ăn.
Có người hỏi tiền ở đâu ra.
Anh ta chỉ cười rồi nói.
"Mới giúp người ta làm một việc nhỏ."
Cảnh sát lập tức kiểm tra sao kê ngân hàng của Thiệu Bằng năm đó.
Ba ngày trước khi xảy ra tai nạn.
Anh ta từng nhận được một khoản chuyển khoản 50.000 tệ.
Sau nhiều lần truy vết.
Nguồn tiền ban đầu...
Lại xuất phát từ tài khoản của Tưởng Đại Hải.
Đến ngày hôm sau khi xảy ra tai nạn.
Anh ta tiếp tục nhận thêm 150.000 tệ tiền mặt.
Địa điểm gửi tiền...
Là chi nhánh ngân hàng nằm ngay gần Trung tâm Hằng Đạt.
Nhân viên giao dịch năm đó tuy đã nghỉ hưu.
Nhưng vẫn nhớ rất rõ khoản tiền này.
Bởi vì...
Toàn bộ số tiền đều là tiền cũ.
Trên từng tờ bạc...
Đều phảng phất mùi dầu máy.
150.000 tệ được chia thành ba túi ni lông.
Người đến gửi tiền...
Không phải Thiệu Bằng.
Mà là...
Ngụy Thành.
Khi toàn bộ chứng cứ được đặt ra trước mặt.
Cuối cùng...
Ngụy Thành cũng chịu khai.
"Ống dẫn dầu phanh..."
"Là Tưởng Đại Hải đưa."
"Người trực tiếp động tay..."
"Là Thiệu Bằng."
"Còn tôi..."
"Chỉ có nhiệm vụ lái xe đến trạm dừng nghỉ."
Ông ta thừa nhận.
Sau khi Thẩm Quốc Cường mắc khoản nợ cờ bạc khổng lồ.
Đã từng lấy tiền công ty để lấp vào khoản thâm hụt.
Tưởng Đại Hải không chỉ cho Thẩm Quốc Cường vay tiền.
Mà còn lợi dụng tài khoản của ông ta để chuyển những khoản tiền có nguồn gốc bất minh.
Sau khi bố tôi phát hiện sổ sách.
Ông quyết định giao toàn bộ tài liệu cho cảnh sát.
Một khi sự việc bị phanh phui...
Tất cả bọn họ đều không thể thoát.
"Ai là người đầu tiên đề nghị phá hỏng hệ thống phanh?"
Viên cảnh sát hỏi.
Ngụy Thành cúi đầu.
"Tưởng Đại Hải."
"Hắn chỉ nói..."
"Tạo ra một vụ tai nạn nhỏ."
"Nhân lúc hỗn loạn lấy đi túi tài liệu."
"Không ai muốn Tổng giám đốc Thẩm phải chết."
Câu nói ấy...
Giống hệt lời khai của Thẩm Quốc Cường.
Bọn họ đều tự biến mình thành những kẻ chỉ nhất thời hồ đồ.
Thế nhưng...
Con đường đèo ấy.
Một bên chính là vực sâu.
Ở nơi như vậy phá hỏng hệ thống phanh...
Chẳng khác nào trực tiếp giết người.
"Ai là người gửi chiếc thẻ nhớ đó cho ông?"
"Tôi không biết."
"Tại sao trong thẻ lại có hình ảnh hiện trường vụ tai nạn?"
"Xe của Tổng giám đốc Thẩm..."
"Được lắp hai bộ thiết bị ghi hình."
Ngụy Thành ngẩng đầu.
"Một bộ gắn trên kính chắn gió."
"Sau vụ tai nạn..."
"Đã bị chúng tôi lấy đi."
"Còn bộ thứ hai..."
"Được giấu trong gương chiếu hậu trong xe."
"Đến cả tôi cũng không biết."
Sau khi chiếc xe bị cháy.
Có người đã tìm thấy bộ thiết bị thứ hai trong đống đổ nát.
Người đó lén lấy chiếc thẻ nhớ.
Một năm sau...
Lại gửi nó cho Ngụy Thành.
Sở dĩ người đó chọn Ngụy Thành...
Là vì chỉ cần đoạn video bị công khai.
Ngụy Thành chắc chắn sẽ phải vào tù.
Thế nhưng...
Người gửi từ đầu đến cuối vẫn chưa từng lộ diện.
"Thiệu Bằng biết sự tồn tại của chiếc thẻ này từ khi nào?"
"Nửa năm trước."
"Là do lúc tôi say..."
"Lỡ miệng nói ra."
Ngụy Thành cười lạnh.
"Vừa nghe tôi nói trong thẻ có ghi lại chuyện năm đó..."
"Tối hôm ấy..."
"Nó quỳ xuống cầu xin tôi."
"Nó nói..."
"Chỉ cần tôi giúp nó lấy được toàn bộ tài sản nhà họ Thẩm."
"Nó sẽ đưa tôi ra nước ngoài."
"Nó còn bảo..."
"Thẩm Ninh rất tin tưởng nó."
"Mọi giấy tờ..."
"Nó đều có thể lấy được."
Tôi từ từ nhắm mắt lại.
Lồng ngực nặng trĩu như bị một tảng đá khổng lồ đè lên.
Thiệu Bằng ở bên tôi...
Chưa bao giờ là vì tình yêu.
Điều anh ta muốn...
Là xác nhận xem chứng cứ năm đó...
Đã rơi vào tay mẹ tôi hay chưa.
Sau khi phát hiện...
Hai mẹ con tôi hoàn toàn không biết gì.
Mục tiêu của anh ta...
Liền chuyển sang căn nhà và toàn bộ số tiền tiết kiệm.
Anh ta kiên nhẫn ở cạnh tôi suốt ba năm.
Chỉ để chờ đến ngày...
Vét sạch mọi thứ của hai mẹ con tôi.
Cảnh sát tiếp tục kiểm tra toàn bộ lịch sử liên lạc của Thiệu Bằng trong những năm qua.
Có một số điện thoại không lưu tên.
Năm nào đúng ngày giỗ của bố tôi...
Cũng gửi cho anh ta đúng một tin nhắn.
Nội dung mãi mãi chỉ có một câu.
"Người nhà họ Thẩm vẫn còn tin cậu chứ?"
Đến năm nay.
Lần đầu tiên trong tin nhắn trả lời.
Thiệu Bằng nhắc đến chuyện mẹ tôi bán cửa hàng.
Đối phương ngay sau đó chỉ gửi lại đúng ba chữ.
"Đến lúc thu lưới."
Chủ đăng ký của số điện thoại ấy...
Đã qua đời từ lâu.
Thế nhưng...
Vị trí phát tín hiệu cuối cùng.
Lại nằm ngay trong khu chung cư nơi mẹ tôi đang sinh sống.
Sau khi trích xuất camera.
Cảnh sát ghi lại được hình ảnh một người phụ nữ đội mũ.
Mẹ tôi chỉ nhìn đúng một lần...
Đã nhận ra ngay.
Đó chính là...
Đỗ Thu Phương.
Người mợ...
Đã mất tích suốt sáu năm.