Thẩm Quốc Cường vừa bị đưa đến trước màn hình camera, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Cô ấy vẫn còn sống?"
Viên cảnh sát nhìn chằm chằm vào ông ta.
"Vợ ông còn sống hay không, chính ông lại không biết sao?"
Sáu năm trước, Đỗ Thu Phương để lại đơn ly hôn rồi đột ngột mất tích.
Thẩm Quốc Cường vẫn luôn nói với mọi người rằng bà ta ôm tiền trong nhà bỏ theo người khác.
Hai người chưa từng chính thức làm thủ tục ly hôn.
Suốt những năm qua, Thẩm Quốc Cường cũng chưa từng báo cảnh sát về việc bà ta mất tích.
"Thỉnh thoảng cô ấy vẫn liên lạc với tôi."
"Nhưng thật sự tôi không biết cô ấy đang ở đâu."
Cảnh sát yêu cầu ông ta giao nộp toàn bộ lịch sử liên lạc.
Thẩm Quốc Cường lại nói, mỗi lần đều là số điện thoại lạ gọi đến.
Đỗ Thu Phương chưa bao giờ tiết lộ vị trí của mình, chỉ gọi để đòi tiền.
Cảnh sát kiểm tra toàn bộ tài khoản của ông ta, nhưng không phát hiện bất kỳ giao dịch chuyển khoản nào.
"Cô ấy chỉ nhận tiền mặt."
Thẩm Quốc Cường cúi đầu giải thích.
"Tôi đặt tiền ở nơi đã hẹn, sẽ có người tự đến lấy."
Lần giao tiền gần nhất...
Chính là một ngày sau khi mẹ tôi bán cửa hàng.
Thẩm Quốc Cường lén giữ lại 200.000 tệ từ số tiền bán nhà.
Ông ta bỏ tiền vào túi du lịch rồi đặt tại một nhà máy nước bỏ hoang ở phía bắc thành phố.
Ông ta tưởng rằng...
Khoản tiền ấy đủ để mua sự im lặng của Đỗ Thu Phương mãi mãi.
"Cô ta biết chuyện gì?"
Mẹ tôi đứng ở cửa hỏi.
Thẩm Quốc Cường không dám nhìn bà.
"Sổ sách của công ty năm đó..."
"Là Thu Phương giúp tôi làm."
"Cô ấy biết toàn bộ số tiền đã đi đâu."
Thì ra...
Mợ tôi không hề bị che giấu sự thật.
Bà ta từng làm kế toán quỹ tại công ty của bố tôi suốt hai năm.
Trong khoản sổ sách giả trị giá 2.700.000 tệ...
Có đến một nửa chứng từ do chính tay bà ta lập.
Sau khi bố tôi phát hiện vấn đề.
Người đầu tiên ông tìm gặp...
Cũng là bà ta.
Bề ngoài bà ta đồng ý sẽ khai báo tất cả.
Nhưng vừa quay lưng...
Đã lập tức báo tin cho Thẩm Quốc Cường.
Ngày xảy ra vụ tai nạn.
Bà ta còn gọi cho Ngụy Thành ba cuộc điện thoại.
Chưa đầy năm phút sau cuộc gọi thứ ba kết thúc...
Xe của bố tôi lao thẳng qua lan can.
Dựa vào địa điểm Thẩm Quốc Cường khai báo.
Cảnh sát tìm được camera giám sát tại nhà máy nước bỏ hoang.
Người đến lấy 200.000 tệ đeo khẩu trang kín mít.
Nhưng vóc dáng và dáng đi...
Hoàn toàn trùng khớp với Đỗ Thu Phương.
Sau khi lấy tiền.
Bà ta lên một chiếc xe màu đỏ.
Chiếc xe cuối cùng chạy vào một viện điều dưỡng ở vùng ngoại ô.
Thông tin đăng ký cho thấy...
Đỗ Thu Phương đã làm việc ở đó suốt năm năm.
Chức vụ...
Là quản lý hậu cần.
Khi cảnh sát đến nơi.
Phòng ký túc của bà ta đã trống không.
Đồ ăn trên bàn vẫn còn nóng.
Trong tủ quần áo chỉ thiếu đúng hai bộ đồ.
Rõ ràng...
Bà ta rời đi vô cùng vội vàng.
Thế nhưng dưới gầm giường...
Lại để lại một chiếc hộp sắt có khóa.
Sau khi chiếc hộp được mở ra.
Bên trong có bảy chiếc điện thoại cũ.
Cùng hơn mười thẻ SIM.
Ngoài ra...
Còn có một cuốn sổ ghi chép vô cùng chi tiết về toàn bộ biến động tài sản của gia đình họ Thẩm.
Mỗi lần tôi đổi việc.
Mỗi lần tăng lương.
Thậm chí...
Đến cả thời điểm tôi bắt đầu sống chung với Thiệu Bằng...
Đều được ghi lại rõ ràng.
Ở trang cuối cuốn sổ...
Có kẹp một tấm ảnh chụp chung.
Bức ảnh được chụp cách đây ba năm.
Địa điểm...
Chính là dưới tòa nhà nơi tôi lần đầu gặp Thiệu Bằng.
Trong ảnh.
Tôi vừa bước ra khỏi công ty.
Thiệu Bằng đứng bên kia đường.
Ánh mắt vẫn luôn dõi theo tôi.
Còn Đỗ Thu Phương...
Đang ngồi trong quán cà phê cách đó không xa.
Trên bàn...
Đặt ảnh và toàn bộ hồ sơ của tôi.
Hóa ra...
Thứ tôi gọi là tình yêu.
Ngay từ lúc bắt đầu...
Đã là một cái bẫy được sắp đặt.
Trong những chiếc điện thoại cũ...
Còn lưu lại một đoạn ghi âm cuộc gọi.
Ngày xảy ra tai nạn.
Đỗ Thu Phương từng ra lệnh cho Ngụy Thành lấy đi sổ sách.
Ngụy Thành hỏi bà ta.
"Nếu Tổng giám đốc Thẩm vẫn còn sống thì sao?"
Đỗ Thu Phương lạnh lùng đáp.
"Đừng để ông ta còn cơ hội mở miệng."
Ngay sau đó.
Trong đoạn ghi âm lại vang lên giọng của một người đàn ông trẻ tuổi.
"Hai trăm nghìn tệ tôi nhận... chỉ đủ để phá hỏng hệ thống phanh."
"Muốn tôi trực tiếp xử lý người... thì phải trả thêm tiền."
Giọng nói ấy...
Chính là của Thiệu Bằng.
Cảnh sát lập tức mang đoạn ghi âm đi giám định.
Kết quả đối chiếu giọng nói...
Có độ trùng khớp cực cao.
Đúng lúc tất cả mọi người đều cho rằng sự thật đã hoàn toàn sáng tỏ.
Đội kỹ thuật lại khôi phục được đoạn hình ảnh cuối cùng trong chiếc thẻ nhớ.
Sau vụ tai nạn...
Bố tôi vẫn còn sống.
Một chiếc xe tải chạy ngang qua đã dừng lại.
Người tài xế chuẩn bị gọi cảnh sát.
Thế nhưng...
Thiệu Bằng mặc đồng phục nhân viên sửa xe bước đến.
Anh ta nói dối rằng xe cứu thương sắp tới nơi.
Anh ta khuyên người tài xế rời đi.
Sau đó quay trở lại bên chiếc xe.
Qua khung cửa kính đã vỡ nát.
Bố tôi khó nhọc đưa tay về phía anh ta cầu cứu.
Nhưng...
Thiệu Bằng không hề cứu người.
Anh ta chỉ cúi đầu nhìn đồng hồ.
Rồi quay sang nói với Ngụy Thành một câu.
"Đợi thêm mười phút nữa."
"Đợi ông ta tắt thở... rồi chúng ta rời đi."