Đoạn video cuối cùng phát xong.
Trong phòng thẩm vấn im lặng rất lâu.
Thiệu Bằng nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi môi không ngừng run rẩy.
Rõ ràng anh ta không hề ngờ rằng trong chiếc xe năm đó còn giấu một bộ thiết bị ghi hình thứ hai.
Viên cảnh sát tua ngược đoạn video, dừng đúng khung hình khuôn mặt anh ta.
"Vậy cái này cũng là giả sao?"
Thiệu Bằng cúi gằm đầu, mồ hôi lạnh túa đầy trán.
"Năm đó tôi còn trẻ, không hiểu chuyện."
"Tôi chỉ nhận tiền để làm việc."
"Sau khi hệ thống phanh bị phá, chú Thẩm vẫn chưa chết ngay tại chỗ."
"Nếu các người gọi cấp cứu kịp thời, có lẽ ông ấy vẫn còn cơ hội sống."
Thiệu Bằng đột ngột ngẩng đầu.
"Là Đỗ Thu Phương không cho cứu!"
"Bà ta nói chỉ cần Tổng giám đốc Thẩm còn sống, tất cả chúng tôi đều phải vào tù!"
"Cho nên các người cứ đứng đó nhìn?"
"Không phải tôi!"
Anh ta chỉ thẳng vào Ngụy Thành, giọng nói the thé.
"Là ông ta cướp điện thoại, không cho tôi báo cảnh sát!"
Ngụy Thành lập tức chửi ngược lại.
"Rõ ràng chính cậu nói đợi thêm mười phút nữa!"
Hai người bắt đầu đổ hết trách nhiệm cho nhau, đồng thời cũng lật tung toàn bộ bí mật bị chôn giấu suốt bảy năm.
Hai trăm nghìn tệ dùng để phá hỏng hệ thống phanh do Tưởng Đại Hải bỏ ra.
Thiệu Bằng cầm một trăm năm mươi nghìn tệ, Ngụy Thành lấy năm mươi nghìn tệ.
Thẩm Quốc Cường chịu trách nhiệm cung cấp lịch trình và thông tin chiếc xe của bố tôi.
Đỗ Thu Phương thì theo dõi cuốn sổ sách, đảm bảo bố tôi không thể giao chứng cứ cho kiểm toán viên.
Sau khi tai nạn xảy ra, Thẩm Quốc Cường lấy đi túi tài liệu.
Tưởng Đại Hải sắp xếp người đốt cháy chiếc xe gặp nạn.
Còn Đỗ Thu Phương mang số tiền còn lại bỏ trốn.
Bọn chúng cứ ngỡ mọi chứng cứ đều đã bị xóa sạch.
Nào ngờ bộ thiết bị ghi hình thứ hai lại quay trọn toàn bộ quá trình.
Dựa theo lộ trình của chiếc xe màu đỏ, cảnh sát tiếp tục truy tìm Đỗ Thu Phương.
Sau khi rời viện điều dưỡng, bà ta đến bến xe đường dài trước.
Thế nhưng bà ta không hề mua vé, chỉ gửi hành lý vào tủ ký gửi.
Sau đó, bà ta thay một chiếc áo khoác khác rồi gọi xe công nghệ đến bến cảng phía nam thành phố.
Bà ta định lên tàu chở hàng để bỏ trốn.
Khi cảnh sát tới nơi, con tàu đã rời bến.
Đỗ Thu Phương trốn trong khoang tàu chất đầy thùng carton, trên người mang theo ba chiếc điện thoại và bốn thẻ ngân hàng.
Trong một thẻ có đúng hai trăm nghìn tệ vừa được Thẩm Quốc Cường đưa.
Trong một thẻ khác vẫn còn hơn chín mươi nghìn tệ.
Nguồn gốc khoản tiền ấy chính là số tiền công ty bị chuyển đi trái phép từ bảy năm trước.
Sau khi bị áp giải về, Đỗ Thu Phương vẫn một mực phủ nhận việc mình tham gia vụ tai nạn.
"Tôi chỉ làm giả sổ sách."
"Bọn họ xử lý Tổng giám đốc Thẩm thế nào, tôi hoàn toàn không biết."
Cảnh sát mở đoạn ghi âm cuộc gọi giữa bà ta và Ngụy Thành.
Vừa nghe đến câu: "Đừng để ông ta còn cơ hội mở miệng.", sắc mặt bà ta lập tức trắng bệch.
"Đoạn ghi âm đó bị cắt ghép."
"Có người cố ý hãm hại tôi."
Kết quả giám định giọng nói cùng toàn bộ dữ liệu gốc nhanh chóng được đặt trước mặt bà ta.
Đoạn ghi âm không hề bị chỉnh sửa.
Dữ liệu trong bảy chiếc điện thoại cũ cũng tạo thành một chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh.
Bà ta âm thầm theo dõi hai mẹ con tôi suốt nhiều năm, cứ cách một thời gian lại hỏi Thiệu Bằng về tình hình của chúng tôi.
Ba năm trước, chính bà ta đã giao địa chỉ công ty, số căn cước công dân cùng toàn bộ thói quen sinh hoạt của tôi cho Thiệu Bằng.
Vụ tai nạn xe điện năm ấy chưa từng là một sự trùng hợp.
Người lái xe đâm vào tôi đã nhận hai nghìn tệ từ Thiệu Bằng.
Nhiệm vụ của hắn chỉ là đâm ngã tôi, sau đó để Thiệu Bằng xuất hiện như một vị cứu tinh, đưa tôi vào bệnh viện.
Thiệu Bằng từ trước đã học thuộc số căn cước công dân của tôi, rồi giả vờ ân cần, chu đáo.
Ngay từ ngày đầu tiên quen biết, điều anh ta tìm kiếm chính là chiếc thẻ nhớ kia.
Đến khi phát hiện cả tôi lẫn mẹ đều hoàn toàn không biết gì về nó, mục tiêu của anh ta lập tức chuyển sang tài sản.
Yêu đương, sống chung rồi lên kế hoạch kết hôn, tất cả chỉ là từng bước tiến gần đến chiếc két sắt của tôi.
Đến khi biết mẹ tôi bán cửa hàng, anh ta cho rằng thời cơ cuối cùng cũng đã chín muồi.
Chiếc SUV trị giá 420.000 tệ chỉ là bước đầu tiên trong cả kế hoạch.
Chỉ cần tôi thanh toán, anh ta sẽ lập tức mang chiếc xe đi thế chấp cho Tưởng Đại Hải.
Tiếp đó, dùng toàn bộ giấy tờ giả để thế chấp căn nhà của tôi.
Cuối cùng, lấy cớ chuẩn bị đám cưới để moi sạch số tiền bán nhà còn lại của mẹ tôi.
Nếu tôi chống đối, những đoạn video quay lén sẽ trở thành công cụ khống chế tôi.
Ngồi ngoài phòng lấy lời khai, nghe hết toàn bộ chân tướng, lòng bàn tay tôi lạnh ngắt.
Mỗi khoảnh khắc dịu dàng trong suốt ba năm qua đều hóa thành một tấm lưới được giăng sẵn.
Thế nhưng, cảnh sát vẫn còn một điều chưa thể làm rõ.
Rốt cuộc ai là người gửi chiếc thẻ nhớ ấy cho Ngụy Thành?
Người tài xế xe tải xuất hiện ở hiện trường năm đó nhanh chóng được tìm thấy.
Ông tên là Cao Hải Sơn.
Năm ấy, chính ông từng dừng xe lại để cứu bố tôi.
Thế nhưng Thiệu Bằng nói dối rằng xe cứu thương đang trên đường tới, khuyên ông rời khỏi hiện trường.
Cao Hải Sơn lái xe đi được vài cây số, càng nghĩ càng thấy bất an, cuối cùng quyết định quay đầu trở lại.
Nhưng khi quay lại đoạn đường đèo, hiện trường đã không còn ai.
Bố tôi nằm trong xe, đã ngừng thở.
Cao Hải Sơn lập tức báo cảnh sát, đồng thời nhặt được một thiết bị ghi hình trong đống vỡ của gương chiếu hậu.
Ông giao thiết bị ấy cho người phụ trách điều tra vụ tai nạn.
Ba ngày sau, chiếc xe bất ngờ bốc cháy trong bãi giữ xe.
Lo sợ thiết bị cũng sẽ bị thiêu hủy, ông lén sao chép lại một bản dữ liệu.
Về sau, có người tìm đến tận nhà, cảnh cáo ông đừng xen vào chuyện này nữa.
Ông buộc phải đưa vợ con rời khỏi thành phố, từ đó không bao giờ nhắc lại vụ việc.
Một năm trước, Cao Hải Sơn qua đời vì bệnh.
Trước lúc lâm chung, ông giao thiết bị gốc cùng một bức thư cho con gái.
Trong thư viết rõ, nếu một ngày nào đó gia đình họ Thẩm điều tra lại vụ tai nạn thì hãy trao toàn bộ những thứ này cho Thẩm Ninh.
Sau khi nhìn thấy bản tin, con gái của Cao Hải Sơn lập tức trở về trong đêm.
Thứ cô mang theo không chỉ có thiết bị ghi hình gốc.
Mà còn có chiếc chìa khóa két an toàn ngân hàng được chính bố tôi giao cho Cao Hải Sơn giữ trước ngày gặp nạn.
Trên chiếc chìa khóa dán một mảnh nhãn đã ngả màu vàng.
Bên trên chỉ ghi đúng hai con số.
1905.