"Được."
Tôi chỉ trả lời đúng một chữ.
Phùng Xuân Mai tưởng tôi đã chịu nhượng bộ, giọng điệu lập tức dịu xuống.
"Thế mới đúng chứ."
"Làm phụ nữ thì đừng mạnh mẽ quá."
"Sau này lấy chồng rồi phải biết nghe lời chồng."
"Tôi còn một điều kiện."
"Cháu nói đi."
"Bảo Thiệu Bằng trả hết số tiền đã nợ tôi suốt mấy năm qua."
Đầu dây bên kia lập tức im bặt.
Tôi gửi cho bà bảng kê chi tiêu mà mình đã tự tổng hợp.
Ba năm tiền thuê nhà, tôi gánh 216.000 tệ.
Máy tính, đồng hồ, điện thoại và các khoản chi tiêu hằng ngày, cộng lại 113.000 tệ.
Thiệu Bằng còn lấy của tôi 80.000 tệ, viện cớ đang thiếu tiền xoay vòng.
Tất cả các khoản này đều có lịch sử chuyển khoản và tin nhắn làm bằng chứng.
Tổng cộng...
Đã vượt quá 400.000 tệ.
"Tôi gửi rồi, bác xem kỹ đi."
"Bảo Thiệu Bằng trả lại tôi hơn 400.000 tệ trước."
"Rồi chúng ta hãy nói tiếp chuyện chiếc xe."
Phùng Xuân Mai lập tức hét ầm lên.
"Yêu nhau thì tiêu ít tiền cho nhau có sao đâu mà tính là nợ?"
Tôi bình thản đáp lại.
"Vậy thì tiền mẹ tôi cho tôi..."
"Tại sao lại thành tiền của con trai bác?"
"Cháu đang lật lại chuyện cũ!"
"Tôi không nhắc..."
"Không có nghĩa là những khoản nợ ấy chưa từng tồn tại."
Tôi cúp máy.
Sau đó lưu lại đoạn ghi âm cùng toàn bộ bảng kê chi tiêu.
Tiếp theo, tôi gửi cho Thiệu Bằng đúng ba câu.
"Chúng ta chia tay."
"Tối nay mang hết đồ của anh đi."
"Từng đồng anh nợ tôi, tôi sẽ tính với anh cho rõ."
Chưa đầy nửa tiếng sau.
Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa ầm ầm.
Thiệu Bằng dẫn theo Phùng Xuân Mai đứng trước cửa.
Vừa bước vào, anh ta đã xông thẳng đến trước mặt tôi.
"Em gửi mấy thứ đó là có ý gì?"
"Ý chia tay."
"Chỉ vì một chiếc xe thôi sao?"
"Không."
"Tại vì chính con người anh."
Phùng Xuân Mai ném mạnh túi xách xuống ghế sofa.
"Thẩm Ninh, cháu đừng có mang chuyện chia tay ra dọa người."
"Cháu hai mươi chín tuổi rồi."
"Rời khỏi con trai bác..."
"Còn ai chịu cưới cháu nữa?"
Tôi nhìn bà, chậm rãi đáp:
"Căn nhà này..."
"Là của tôi."
Bà ta sửng sốt.
"Sao nhà này lại là của cháu?"
"Có cần tôi mang sổ đỏ ra cho bác xem không?"
Thiệu Bằng vội kéo tay mẹ mình, sắc mặt vô cùng khó coi.
Anh ta vẫn luôn nói với gia đình rằng căn hộ này là hai đứa cùng mua.
Nhưng sự thật...
Đây là căn nhà bố tôi để lại trước khi qua đời.
Suốt ba năm qua.
Thiệu Bằng chỉ đóng đúng ba tháng phí quản lý.
Phùng Xuân Mai trừng mắt nhìn con trai.
"Con chẳng phải nói căn nhà này có một nửa là của con sao?"
Thiệu Bằng cúi gằm mặt.
Không trả lời nổi.
Tôi đi thẳng vào phòng ngủ.
Mang toàn bộ quần áo và giày dép của anh ta đặt trước cửa.
"Cầm đi."
"Thẩm Ninh..."
"Em làm thật đấy à?"
"Anh nghĩ sao?"
Anh ta nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng bỗng đổi giọng mềm mỏng.
"Được."
"Không mua xe nữa."
"Chúng ta đừng cãi nhau nữa."
"Muộn rồi."
"Nhưng anh đã đặt cọc 20.000 tệ."
"Ít nhất em cũng phải bù lại số tiền đó cho anh."
Tôi bật cười.
"Anh tự ký hợp đồng."
"Dựa vào đâu bắt tôi bù?"
"Anh cũng chỉ nghĩ cho tương lai của hai đứa thôi."
"Ồ?"
"Nhưng bài đăng trên vòng bạn bè của anh..."
"Lại không nói như vậy."
Tôi mở bức ảnh anh ta vừa đăng.
Dòng trạng thái chỉ có đúng một câu:
"Đàn ông trước tuổi ba mươi, nhất định phải tự tặng mình một món quà ra hồn."
Trong ảnh...
Không có tôi.
Trong dòng chữ...
Cũng không hề nhắc đến tôi.
Chiếc xe còn chưa thanh toán...
Đã bị anh ta xem như món quà dành cho chính mình.
Phùng Xuân Mai bắt đầu òa khóc.
"Bác nuôi con trai lớn từng này đâu có dễ."
"Nó chỉ muốn có một chiếc xe thôi mà."
"Nhà cháu có điều kiện như vậy."
"Giúp nó một lần thì đã sao?"
Tôi không nói gì.
Chỉ lặng lẽ mở đoạn ghi âm vừa rồi.
Giọng bà vang rõ khắp phòng khách.
"Tiền của cháu thì đương nhiên phải ưu tiên cho Thiệu Bằng trước."
Tiếng khóc của Phùng Xuân Mai lập tức nghẹn lại.
Thiệu Bằng nhìn chằm chằm vào điện thoại tôi.
"Em... ghi âm?"
"Từ hôm nay trở đi."
"Mỗi một câu các người nói với tôi..."
"Tôi đều sẽ lưu lại làm bằng chứng."
Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.
"Em định làm gì?"
"Lấy lại số tiền thuộc về tôi."
"Tiện thể..."
"Mời các người dọn ra khỏi đây."
Trong căn hộ này vẫn còn hai thùng đồ của Phùng Xuân Mai gửi nhờ.
Mỗi lần đến đây, bà ta đều xem nơi này như nhà mình.
Đến lúc này...
Bà ta mới thật sự hiểu ý tôi.
"Cháu dám đuổi con trai bác đi?"
Tôi bình tĩnh nhìn thẳng vào bà.
"Nhà là của tôi."
"Tại sao tôi lại không dám?"
Tôi mở cửa.
Gọi bảo vệ của khu chung cư lên.
Thiệu Bằng còn định cãi tiếp.
Nhưng bảo vệ đã đứng ngay bên cạnh anh ta.
Tiếng ồn khiến hàng xóm lần lượt mở cửa nhìn ra.
Sợ bị người khác cười chê.
Phùng Xuân Mai vội kéo con trai rời đi.
Đến cửa.
Thiệu Bằng quay đầu nhìn tôi.
"Rồi sẽ có ngày em phải cầu xin anh quay lại."
Tôi đứng ngay trước mặt anh ta.
Bình thản đổi luôn mật khẩu khóa điện tử.
Cạch.
Cánh cửa khép lại.
Cuối cùng căn nhà cũng trở về yên tĩnh.
Trong lúc dọn bàn trà.
Tôi phát hiện anh ta bỏ quên một chiếc máy tính bảng.
Đúng lúc ấy, màn hình sáng lên.
Một tin nhắn mới hiện ra.
Người gửi là em trai anh ta, Thiệu Kiệt.
Anh, bao giờ chiếc xe mới về tay?
Mẹ bảo chỉ cần xe sang tên cho anh xong...
Là sẽ mang đi thế chấp.
Tiền đặt cọc mua nhà cưới của em...
Vẫn còn thiếu đúng 380.000 tệ.