Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn đó, đầu ngón tay từng chút một lạnh ngắt.
Thì ra chiếc xe kia vốn dĩ không phải để đi làm, càng không phải vì cái gọi là cuộc sống sau hôn nhân.
Ngay từ đầu, Thiệu Bằng đã lên kế hoạch dùng tiền mẹ tôi mua xe, rồi mang chiếc xe đi thế chấp để gom tiền đặt cọc mua nhà cưới cho em trai anh ta.
Chiếc xe mới trị giá 420.000 tệ, vừa lăn bánh đã mang đi thế chấp lấy 380.000 tệ.
Khoản nợ sẽ đứng tên Thiệu Bằng, còn số tiền gốc lại là tôi bỏ ra.
Đúng là cả nhà họ tính toán quá khéo.
Tôi lấy điện thoại ra, chụp lại toàn bộ đoạn trò chuyện từ đầu đến cuối.
Thiệu Kiệt vẫn không ngừng gửi thêm tin nhắn.
"Anh à, đừng chọc Thẩm Ninh nổi nóng."
"Cứ dỗ cô ấy đưa tiền trước đã, đợi xe về tay rồi tính tiếp."
"Mẹ bảo cô ấy hai mươi chín tuổi rồi, chắc chắn không dám thật sự chia tay với anh đâu."
"Nếu không được nữa thì cứ bảo số tiền thế chấp dùng để tổ chức đám cưới."
Tôi tiếp tục kéo lên trên.
Nửa tháng trước, Thiệu Bằng đã gửi đường link của mẫu xe đó cho Thiệu Kiệt.
Anh ta còn nói gần đây mẹ tôi vừa bán một căn nhà mặt phố, trong tay chắc chắn có tiền.
Chỉ cần ép tôi nhanh chóng kết hôn, sớm muộn gì mẹ tôi cũng sẽ đưa cho tôi một khoản tiền.
Đọc đến đây, cả người tôi lạnh toát.
Căn nhà mặt phố đó là tài sản bà ngoại để lại.
Mẹ tôi mới bán vào tháng trước, ngoài vài người họ hàng thân thiết ra thì chẳng ai biết.
Tôi chưa từng nhắc với Thiệu Bằng về con số 420.000 tệ.
Thế nhưng từ nửa tháng trước, anh ta đã chọn sẵn một chiếc xe có giá đúng bằng số tiền ấy.
Đây tuyệt đối không phải ý định nảy sinh nhất thời.
Mà là một màn tính kế đã được chuẩn bị từ rất lâu.
Đúng lúc ấy, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
"Thẩm Ninh, mở cửa!"
Là Thiệu Bằng.
Chắc đến lúc xuống dưới lầu anh ta mới nhớ mình để quên máy tính bảng ở đây nên quay ngược trở lại.
Tôi sao lưu toàn bộ ảnh chụp lên kho lưu trữ đám mây, sau đó bật ghi âm.
"Máy tính bảng của anh để ngoài cửa."
Tôi đáp qua cánh cửa.
"Em mở cửa trước đi, anh còn có chuyện muốn nói."
"Chúng ta chẳng còn gì để nói nữa."
"Đó là đồ của anh, em dựa vào đâu mà giữ?"
Tôi bỏ máy tính bảng vào túi giấy rồi gọi bảo vệ của khu chung cư lên.
Bảo vệ vừa đến, tôi hé cửa một khe nhỏ rồi đưa túi giấy ra ngoài.
Thiệu Bằng giật lấy ngay, lập tức mở màn hình kiểm tra.
Khi nhìn thấy đoạn trò chuyện vẫn còn hiển thị nguyên trên màn hình, mặt anh ta lập tức trắng bệch.
"Em dám xem đồ của anh?"
"Là tin nhắn tự hiện lên."
"Ai cho phép em chụp ảnh?"
Anh ta giơ tay định cướp điện thoại của tôi.
Bảo vệ lập tức bước lên chắn giữa hai người.
"Thưa anh, mong anh bình tĩnh."
Thiệu Bằng đứng sau lưng bảo vệ, trừng mắt nhìn tôi.
"Thẩm Ninh, mấy lời đó chỉ là em trai anh nói bậy thôi, em đừng tin."
"Thế chuyện mang xe đi thế chấp cũng là nó nói bậy?"
"Nó thiếu tiền mua nhà, anh chỉ hứa sẽ nghĩ cách giúp."
"Dùng tiền của tôi để giúp à?"
"Sau khi kết hôn chúng ta là người một nhà, giúp em trai anh chẳng phải cũng là giúp chính em sao?"
Sự trơ trẽn của anh ta khiến tôi bật cười.
"Thiệu Bằng."
"Anh thật sự nghĩ tôi dễ lừa đến thế sao?"
Biểu cảm trên mặt anh ta cứng lại.
"Anh thừa nhận chuyện này chưa nói với em trước."
"Nhưng xe đứng tên anh, khoản vay cũng do anh trả, em mất mát gì chứ?"
"Thế còn 420.000 tệ tiền gốc thì sao?"
"Mẹ em đã cho em rồi thì sau này cũng là tài sản chung của vợ chồng."
"Chúng ta còn chưa kết hôn."
"Rồi sớm muộn cũng sẽ kết."
"Không bao giờ có chuyện đó nữa."
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, chậm rãi nhấn từng chữ.
"Trước trưa ngày mai, chuyển trả tôi 80.000 tệ anh đã vay."
"Còn những khoản chi tiêu khác và tiền thuê nhà..."
"Tôi sẽ giao hết cho luật sư xử lý."
"Em dám thuê luật sư?"
"Tại sao tôi lại không dám?"
Thiệu Bằng nghiến chặt răng, đột nhiên cười lạnh.
"Em thật sự nghĩ chỉ vì căn nhà đứng tên em..."
"Là có thể đuổi anh đi sao?"
Tim tôi chợt trĩu xuống.
"Anh có ý gì?"
Anh ta không trả lời.
Chỉ ôm máy tính bảng xoay người bỏ đi.
Ngay trước khi cửa thang máy khép lại, anh ta quay đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy ẩn ý.
"Thẩm Ninh..."
"Tốt nhất em nên kiểm tra xem sổ đỏ còn ở đó không."
Tôi lập tức lao vào phòng ngủ, mở chiếc két sắt ở ngăn dưới cùng của tủ quần áo.
Sổ tiết kiệm.
Trang sức.
Những giấy tờ bố để lại.
Tất cả vẫn còn nguyên.
Chỉ duy nhất...
Cuốn sổ đỏ đã biến mất.