Tôi đổ toàn bộ đồ trong két sắt ra ngoài, rồi lục tìm đi tìm lại suốt ba lần.
Cuốn sổ đỏ thật sự đã biến mất.
Nó vẫn luôn được kẹp dưới bản di chúc của bố. Ngoài tôi ra, chỉ có Thiệu Bằng biết mật khẩu két sắt.
Năm ngoái, lúc tôi đi công tác, anh ta gọi điện nói đường ống nước trong nhà bị rò rỉ, thợ sửa phải vào phòng ngủ mới xử lý được.
Khi đó tôi đã nói cho anh ta biết mật khẩu két sắt.
Sau này lại quên mất việc đổi mật khẩu.
Giờ nghĩ lại...
Lúc ấy anh ta vốn không hề muốn sửa đường ống nước.
Tôi lập tức gọi cho Thiệu Bằng.
Anh ta bắt máy rất nhanh, cứ như đã chờ sẵn cuộc gọi của tôi.
"Sổ đỏ đâu?"
"Sổ đỏ gì?"
"Đừng giả vờ nữa."
"Đồ của em bị mất thì liên quan gì đến anh?"
"Vậy vừa nãy tại sao anh lại bảo tôi đi tìm?"
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười khẽ.
"Anh chỉ tiện miệng nhắc em thôi."
"Thiệu Bằng, anh phải biết rõ hậu quả của việc lấy trộm giấy tờ của người khác."
"Chúng ta sống chung ba năm, anh lấy đồ trong nhà thì sao gọi là trộm?"
"Căn nhà đó không có nửa xu quan hệ gì với anh."
"Có hay không..."
"Không phải do em quyết định."
Nói xong, anh ta cúp máy.
Tôi lưu lại đoạn ghi âm, rồi lập tức liên hệ với Trung tâm đăng ký bất động sản.
Sau khi kiểm tra thông tin, nhân viên cho biết căn nhà hiện chưa bị thế chấp, cũng chưa làm thủ tục sang tên.
Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì đối phương lại nói thêm:
"Tuy nhiên, hai ngày trước có người đã đặt lịch tư vấn đăng ký thế chấp vào sáng mai."
"Ai là người đặt lịch?"
"Hệ thống hiển thị là chính chủ sở hữu bất động sản."
Tay chân tôi lạnh buốt.
Tôi chưa từng đặt bất kỳ lịch hẹn nào.
Nhân viên khuyên tôi mang theo căn cước công dân đến xác minh càng sớm càng tốt, đồng thời làm thủ tục cấp lại sổ đỏ vì bị thất lạc.
Ngay trong đêm, tôi chuyển toàn bộ 420.000 tệ sang một tài khoản ngân hàng mới mở, đồng thời khóa toàn bộ chức năng thanh toán nhanh của thẻ cũ.
Làm xong tất cả, tôi gọi cho luật sư Lâm, bạn học đại học của mình.
Sau khi nghe hết sự việc, cô ấy lập tức dặn dò:
"Đừng gặp riêng Thiệu Bằng nữa."
"Toàn bộ tin nhắn, ghi âm và chứng từ chuyển khoản đều phải giữ lại."
"Tiền thuê nhà và các khoản chi tiêu trong thời gian yêu nhau chưa chắc đòi lại được hết."
"Nhưng khoản 80.000 tệ anh ta vay của cậu, nếu trong đoạn chat thể hiện rõ là vay mượn thì hoàn toàn có thể khởi kiện."
"Còn chuyện sổ đỏ bị lấy mất thì sao?"
"Trước tiên cứ làm thủ tục cấp lại."
"Sau đó kiểm tra xem anh ta có làm giả giấy tờ hay không."
"Nếu thật sự mạo danh cậu để làm thủ tục thế chấp..."
"Tính chất vụ việc sẽ hoàn toàn khác."
Đến chín giờ tối, khi tôi vẫn đang sắp xếp chứng cứ thì bất ngờ nhận được cuộc gọi từ một công ty môi giới bất động sản.
"Xin hỏi có phải cô Thẩm không ạ?"
"Đúng."
"Anh Thiệu nói cô đã đồng ý bán căn hộ ở khu Cẩm Hoa Uyển."
"Hiện người mua đã nâng giá lên 3.200.000 tệ, ngày mai cô có tiện ký hợp đồng không?"
Tôi siết chặt điện thoại.
"Anh ta liên hệ với các anh từ khi nào?"
"Từ tuần trước."
"Anh ấy nói hai người chuẩn bị đổi sang nhà cưới nên muốn bán gấp."
"Anh ấy còn cho chúng tôi xem ảnh chụp sổ đỏ và bản sao căn cước công dân của cô."
Tôi nhắm chặt mắt.
Bản sao căn cước của tôi vẫn luôn để trong ngăn kéo phòng làm việc.
Không chỉ lấy sổ đỏ...
Thiệu Bằng còn âm thầm liên hệ với người mua từ trước.
"Tôi chưa từng rao bán căn nhà."
"Cũng chưa bao giờ ủy quyền cho anh ta."
Nhân viên môi giới lập tức hoảng hốt.
"Nhưng anh Thiệu nói anh ấy là chồng của cô."
"Anh ấy còn đưa cho chúng tôi bản sao giấy đăng ký kết hôn."
Tôi bật dậy khỏi ghế.
"Tôi và anh ta vốn chưa từng đăng ký kết hôn."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó vội vàng nói sẽ gửi toàn bộ tài liệu cho tôi.
Chẳng bao lâu sau, vài tấm ảnh xuất hiện trong khung chat.
Ảnh chụp sổ đỏ là thật.
Bản sao căn cước của tôi cũng là thật.
Chỉ có tờ giấy đăng ký kết hôn kia là làm giả một cách rất cẩu thả.
Ảnh trên đó chính là bức hình hai chúng tôi chụp trong chuyến du lịch hai năm trước.
Ở mục vợ/chồng, ngang nhiên ghi tên Thiệu Bằng.
Tấm cuối cùng...
Là một giấy ủy quyền bán nhà.
Chữ ký bị bắt chước rất giống.
Ngay cả thói quen đặt bút cũng gần như y hệt chữ ký của tôi.
Nhưng ở góc dưới bên phải của tờ giấy...
Lại in rõ một dấu vân tay đỏ chót.
Tôi...
Chưa bao giờ điểm chỉ bằng dấu vân tay.
Đúng lúc ấy, mẹ gọi tới.
"Ninh Ninh."
"Hôm qua Thiệu Bằng có ghé nhà."
"Thằng bé nói con chuẩn bị bán nhà, nên muốn mẹ đưa giấy chứng tử của bố con với bản gốc di chúc cho nó."
"Mẹ thấy hai đứa sắp cưới rồi..."
"Nên đã đưa hết cho nó."