Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát.
Tôi và Thiệu Bằng đã sống chung suốt ba năm.
Ổ cắm điện đó nằm ngay sau chiếc tủ đầu giường, hướng thẳng về phía chiếc giường trong phòng ngủ.
Nếu chiếc camera đã được lắp từ rất lâu...
Thì bên trong còn lưu bao nhiêu đoạn video...
Tôi căn bản không dám nghĩ tiếp.
Cảnh sát yêu cầu tôi lập tức trở về nhà để phối hợp khám nghiệm hiện trường.
Mẹ nắm chặt lấy tay tôi.
Lòng bàn tay của bà...
Còn lạnh hơn cả tôi.
"Ninh Ninh."
"Mẹ đi cùng con."
Khi trở về khu Cẩm Hoa Uyển, phòng ngủ đã được giăng dây phong tỏa.
Tấm mặt ổ cắm điện đã bị tháo xuống.
Bên trong khe hở giấu một sợi cáp dữ liệu đã được cải tạo.
Đầu còn lại men theo chân tường, cắm vào ổ điện phía sau tủ đầu giường.
Kỹ thuật viên nói với tôi:
"Chiếc camera này có chức năng truyền dữ liệu không dây."
"Chỉ cần kết nối với mạng Wi-Fi trong nhà..."
"Người ở bên ngoài cũng có thể xem hình ảnh theo thời gian thực."
"Mật khẩu Wi-Fi trong nhà, Thiệu Bằng có biết không?"
"Có."
"Không chỉ biết."
"Router trong nhà cũng chính tay anh ta thay."
Sau khi chuyển đến đây hai năm trước, Thiệu Bằng từng chê mạng không ổn định nên chủ động mua một bộ phát Wi-Fi mới.
Từ lắp đặt cho đến cài đặt...
Đều do một tay anh ta phụ trách.
Còn tôi...
Chưa từng nghi ngờ dù chỉ một lần.
Sau khi kiểm tra nhật ký của router, kỹ thuật viên phát hiện hai thiết bị lạ từng đăng nhập.
Một thiết bị gần như đêm nào cũng kết nối vào lúc rạng sáng trong suốt nửa năm qua.
Thiết bị còn lại...
Lần cuối đăng nhập là 9 giờ 17 phút tối hôm qua.
Đúng vào thời điểm...
Thiệu Bằng vừa rời khỏi nhà tôi.
Tôi cung cấp cho cảnh sát mẫu điện thoại cũ và máy tính anh ta từng sử dụng.
Thông tin của một trong hai thiết bị...
Khớp hoàn toàn với chiếc điện thoại cũ của Thiệu Bằng.
Từng chứng cứ một...
Lần lượt hiện rõ trước mắt.
Đây tuyệt đối không phải thủ đoạn nhất thời để uy hiếp tôi.
Từ rất lâu rồi...
Anh ta đã lén lút theo dõi và lưu giữ toàn bộ đời sống riêng tư của tôi.
Tôi bước vào phòng tắm.
Mở vòi nước, hất nước lạnh lên mặt.
Trong gương.
Gương mặt tôi trắng bệch.
Nhưng ánh mắt...
Lại tỉnh táo đến lạ.
Trước đây, mỗi lần cãi nhau.
Thiệu Bằng luôn có thể nói chính xác nửa đêm tôi nhắn tin với ai.
Tôi từng hỏi anh ta làm sao biết được.
Anh ta cười rồi nói...
Là vì tôi nói mớ khi ngủ.
Bây giờ nghĩ lại...
Rất có thể suốt từng ấy năm...
Anh ta vẫn luôn ngồi ở đâu đó.
Lặng lẽ quan sát mọi chuyện xảy ra trong căn nhà này.
Luật sư Lâm đứng trước cửa.
Không hề giục tôi.
Tôi khóa vòi nước, quay sang hỏi cô ấy.
"Tội quay lén có thể bị phạt bao lâu?"
"Còn phải xem số lượng video, phạm vi phát tán và có trục lợi hay không."
"Nếu còn dùng những đoạn video đó để tống tiền..."
"Các tội danh sẽ được xử lý cùng lúc."
Tôi gật đầu.
"Vậy thì điều tra đến cùng."
Trở lại phòng khách.
Tôi giao toàn bộ thiết bị điện tử trong nhà cho đội kỹ thuật.
Chẳng bao lâu sau.
Trong máy tính ở phòng làm việc, họ phát hiện một thư mục ẩn.
Thư mục được đặt mật khẩu.
Người tạo...
Là tài khoản của Thiệu Bằng.
Sau khi giải mã.
Bên trong không hề có video.
Mà là ảnh chụp căn cước công dân, thẻ ngân hàng, sổ đỏ và di chúc của tôi.
Mỗi tập tin đều được đặt tên theo mục đích sử dụng.
"Hồ sơ vay vốn."
"Bán nhà."
"Xác minh danh tính."
"Danh mục tài sản."
Trong đó còn có một bức ảnh chụp lúc tôi đang ngủ say.
Trong ảnh...
Có người giữ chặt bàn tay tôi đặt lên một tờ giấy trắng.
Bên cạnh là hộp mực dấu màu đỏ.
Đến lúc ấy...
Tôi mới biết dấu vân tay trên tờ giấy ủy quyền giả kia từ đâu mà có.
Thiệu Bằng...
Đã lợi dụng lúc tôi ngủ.
Cầm tay tôi...
Ấn dấu vân tay lên giấy.
Ở sâu nhất trong thư mục.
Còn có một bảng thống kê.
Bên trên ghi chi tiết toàn bộ bất động sản, tiền gửi, bảo hiểm và cửa hàng đứng tên tôi và mẹ.
Có những thông tin...
Đến chính tôi còn không biết.
Cột cuối cùng của bảng biểu ghi rõ:
Số tiền dự kiến có thể rút được.
Căn nhà của tôi:
1.800.000 tệ.
Tiền còn lại sau khi mẹ bán cửa hàng:
2.100.000 tệ.
Tiền hủy hợp đồng bảo hiểm:
270.000 tệ.
Ngay cả số trang sức bố để lại cho tôi...
Cũng bị định giá 190.000 tệ.
Tổng cộng:
4.360.000 tệ.
Thì ra...
Điều Thiệu Bằng muốn...
Chưa bao giờ chỉ là một chiếc xe.
Điều anh ta thật sự muốn...
Là vét sạch toàn bộ tài sản của hai mẹ con tôi.
Mẹ nhìn thấy bảng thống kê ấy.
Cả người loạng choạng, phải vịn vào ghế sofa mới đứng vững.
"Làm sao..."
"Nó biết được những con số này?"
Trong đó có một hợp đồng bảo hiểm...
Chỉ duy nhất mẹ cất giữ.
Thiệu Bằng chưa từng động vào ngăn tủ đựng giấy tờ của bà.
Tôi phóng to ảnh nền của bức hình.
Bên dưới tờ hợp đồng bảo hiểm...
Là một tấm khăn trải bàn màu xanh đậm.
Tôi nhận ra ngay.
Đó chính là tấm khăn vẫn trải trên bàn ăn ở nhà mẹ.
Góc chụp cũng không giống lén lút.
Mà giống như...
Có người cố tình bày từng tập tài liệu ra.
Rồi chụp từng tờ thật rõ ràng.
Tôi quay sang nhìn mẹ.
"Gần đây..."
"Có ai đến nhà mình không?"
Mẹ suy nghĩ rất lâu.
Sắc mặt bà dần trắng bệch.
"Tháng trước..."
"Cậu con có đến."
"Chuyện bán cửa hàng..."
"Cũng chính cậu con giúp mẹ tìm người mua."
Ngay lập tức.
Tôi nhớ đến chủ tài khoản nhận tiền kia.
Tưởng Đại Hải...
Và cậu tôi là Thẩm Quốc Cường.
Thời trẻ từng làm chung một công ty vận tải.
Hai người quen biết nhau hơn hai mươi năm.
Tôi đang định báo mối quan hệ này cho cảnh sát.
Thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng chìa khóa tra vào ổ.
Mật khẩu khóa điện tử đã đổi.
Nhưng bên ngoài vẫn không ngừng xoay chìa khóa.
Ngay sau đó.
Một giọng đàn ông cố ý hạ thấp vang lên đầy bực bội.
"Thiệu Bằng chẳng phải nói chìa khóa cũ vẫn mở được sao?"
Vừa nghe thấy giọng nói ấy.
Sắc mặt mẹ tôi lập tức trắng bệch.
"Là..."
"Cậu con."