Người bên ngoài xoay chìa khóa mấy lần, thấy không mở được cửa thì quay người định rời đi.
Các cảnh sát đang chờ sẵn trong nhà lập tức mở cửa lao ra.
Thẩm Quốc Cường vừa đi đến cửa thang máy đã bị chặn lại.
Trong tay ông ta xách một chiếc túi đồ nghề màu đen.
Bên trong ngoài kìm và tua vít...
Còn có hai chiếc USB trống, một thẻ ra vào và một lọ keo siêu dính.
Cảnh sát hỏi ông ta đến đây làm gì.
Ông ta ấp úng nói mẹ tôi nhờ đến sửa khóa cửa.
Mẹ tôi tức đến run cả giọng.
"Từ bao giờ tôi nhờ cậu?"
Thẩm Quốc Cường trừng mắt nhìn bà.
"Người nhà giúp nhau chút việc thôi, chị làm ầm lên làm gì?"
"Ai đưa chìa khóa cho cậu?"
"Chìa này... trước đây tôi tự đánh thêm."
"Chìa khóa căn nhà này..."
"Tôi chưa từng đưa cho cậu."
Ông ta lập tức cứng họng.
Cảnh sát kiểm tra điện thoại của ông ta, khôi phục được một tin nhắn vừa bị xóa gần đây.
Người gửi...
Chính là Thiệu Bằng.
Cậu à, trong ổ cắm cạnh đầu giường phòng ngủ vẫn còn một thẻ nhớ dự phòng.
Tối nay nhất định phải lấy đi.
Nếu cảnh sát tìm thấy...
Thì tất cả chúng ta đều xong.
Chiếc thẻ nhớ dự phòng ấy...
Rất có thể đang lưu toàn bộ video quay lén.
Khi nhìn thấy tin nhắn bị khôi phục, trán Thẩm Quốc Cường lập tức túa đầy mồ hôi.
Ông ta vội đổi giọng.
Nói mình chỉ nhận 5.000 tệ từ Thiệu Bằng để đến lấy giúp một món đồ.
Còn chuyện camera hay video...
Ông ta hoàn toàn không biết.
Tôi đặt bảng thống kê tài sản xuống trước mặt ông ta.
"Thế còn tài liệu về tài sản của mẹ tôi?"
"Cũng là tự Thiệu Bằng điều tra được sao?"
Ông ta né tránh ánh mắt của tôi.
"Tôi không hiểu cô đang nói gì."
Tôi lạnh lùng nhìn thẳng vào ông ta.
"Hợp đồng bảo hiểm được chụp ngay trên bàn ăn nhà mẹ tôi."
"Số tiền bán cửa hàng..."
"Chỉ người trực tiếp xử lý mới biết."
"Cậu còn quen cả Tưởng Đại Hải."
Ba câu nói liên tiếp vang lên.
Môi Thẩm Quốc Cường bắt đầu trắng bệch.
Mẹ tôi bước tới trước mặt ông ta.
Giơ tay tát mạnh một cái.
Chát!
"Tôi là chị ruột của cậu."
"Ninh Ninh là cháu ruột của cậu."
"Vậy mà cậu lại giúp người ngoài tính kế hại hai mẹ con tôi?"
Thẩm Quốc Cường ôm mặt, thẹn quá hóa giận.
"Người ngoài cái gì?"
"Thiệu Bằng sớm muộn gì chẳng là con rể nhà chị."
"Tôi chỉ giúp nó biết trước tình hình của gia đình thôi."
"Hơn nữa..."
"Cửa hàng bán được giá như vậy cũng có công của tôi."
Mẹ tôi nhìn ông ta bằng ánh mắt không thể tin nổi.
"Cậu muốn chia tiền của tôi?"
"Cửa hàng bố mẹ để lại..."
"Dựa vào đâu chỉ mình chị được hưởng?"
"Di chúc viết rõ ràng rồi."
"Đó là vì bố mẹ thiên vị!"
Ông ta đột nhiên gào lên.
"Tôi nợ Tưởng Đại Hải hơn 600.000 tệ."
"Ngày nào hắn cũng cho người đến chặn cửa đòi nợ."
"Trong tay chị có mấy triệu tệ."
"Lấy ra giúp tôi một ít thì đã sao?"
Ông ta còn quay đầu cầu xin mẹ.
"Chị..."
"Em thật sự chỉ hồ đồ nhất thời."
"Chị nói với cảnh sát..."
"Bảo tất cả chỉ là hiểu lầm đi."
Mẹ tôi không hề nhìn ông ta lấy một lần.
Đến khi cửa thang máy khép lại.
Bà khom người xuống.
Giống như chỉ trong chốc lát...
Đã già đi cả chục tuổi.
Tôi ôm chặt lấy mẹ.
Không ngừng nói với bà.
"Không phải lỗi của mẹ."
"Thật sự không phải lỗi của mẹ."
Đúng sáu giờ tối.
Người cảnh sát phụ trách mũi điều tra còn lại gọi điện tới.
Tại cửa hàng xe cũ của Tưởng Đại Hải.
Cảnh sát đã thu giữ được chiếc máy in dùng để làm giả giấy tờ, nhiều hợp đồng trắng cùng hàng loạt con dấu.
Bên trong két sắt...
Họ còn tìm thấy ba chiếc thẻ nhớ.
Một chiếc trong số đó...
Dán nhãn ghi tên tôi.
Thế nhưng...
Tưởng Đại Hải đã bỏ trốn trước đó.
Nhân viên cửa hàng khai rằng.
Chiều nay hắn lái một chiếc sedan màu xám đến bãi đỗ xe Đông Hồ.
Đó cũng chính là nơi đối phương hẹn tôi mang tiền đến giao.
Cảnh sát quyết định tiếp tục thực hiện kế hoạch ban đầu.
Năm phút trước bảy giờ.
Tôi xách chiếc túi đựng 100.000 tệ tiền giả bước vào bãi đỗ xe.
Trong tai nghe vang lên giọng của cảnh sát.
"Không được đến gần xe của đối phương."
"Sau khi nhìn thấy người..."
"Hãy xác nhận xem Thiệu Bằng có xuất hiện hay không."
Ở cuối bãi đỗ xe.
Một chiếc sedan màu xám bật sáng đèn pha.
Người ngồi ở ghế lái đội mũ lưỡi trai.
Không thể nhìn rõ mặt.
Cửa ghế sau chậm rãi mở ra.
Tôi vốn nghĩ...
Người bước xuống sẽ là Thiệu Bằng.
Thế nhưng.
Khi người đó ngẩng đầu lên.
Tôi đột ngột khựng lại.
Đứng bên cạnh chiếc xe...
Lại chính là Tiểu Lương, nhân viên bán hàng của showroom ô tô hôm đó.