Tối hôm đó, tôi ngồi trong phòng khách sạn, mở máy tính.
Tôi đăng nhập ngân hàng.
Không phải để chuyển tiền.
Mà là để tính một khoản nợ.
Tôi mở toàn bộ lịch sử chuyển khoản mười hai năm.
Lật từng dòng một.
Hai giờ sáng, tôi xem xong.
Mở Excel.
Nhập từng khoản.
Bố chồng nằm viện: 190.000 tệ. Trong đó tôi chi 100.000.
Tang lễ, mộ phần của bố chồng: 150.000. Tôi chi 130.000.
Sính lễ của Triệu Kiến Hoa: 150.000.
Tiền đặt cọc mua nhà của Triệu Kiến Hoa: 150.000.
Triệu Kiến Hoa mua xe: 50.000, “mượn” rồi chưa trả.
Khám sức khỏe, nhập viện, mua thuốc của Lưu Quế Lan qua các năm: 480.000.
Tiền vay mua nhà, mười năm đã trả hết: 1,27 triệu.
Phần sinh hoạt phí gia đình thiếu do tôi bù: 12 năm × trung bình mỗi tháng 4.000 ≈ 576.000.
Tiền lễ Tết, lì xì họ hàng nhà họ Triệu: khoảng 170.000 trong mười hai năm.
Học phí học nâng cao của Triệu Kiến Quân, hai năm anh học thạc sĩ tại chức: 86.000.
Phần thiếu trong chi phí giáo dục của con gái, do Triệu Kiến Quân không gánh đủ: khoảng 130.000.
Tôi kéo công thức tổng ở cuối bảng Excel.
Khi con số hiện ra, tôi nhìn màn hình rất lâu.
3.392.000 tệ.
Ba triệu ba trăm chín mươi hai nghìn tệ.
Đây là số tiền ròng tôi đã chi dưới danh nghĩa nhà họ Triệu trong mười hai năm.
Không tính chi phí ăn mặc sinh hoạt của bản thân tôi, không tính tiền cho bố mẹ tôi, không tính chi phí vận hành công ty.
Chỉ thuần túy là tiền tôi đã tiêu cho nhà họ Triệu.
3,392 triệu.
Còn nhà họ Triệu cho tôi cái gì?
Tôi nghĩ rất lâu.
Lúc kết hôn, Lưu Quế Lan đưa 20.000 tệ sính lễ. Mẹ tôi còn bù thêm tiền làm của hồi môn rồi trả ngược lại.
Sau đó thì sao?
Không còn gì.
Mười hai năm.
Nhà họ Triệu cho tôi 20.000.
Tôi cho nhà họ Triệu 3,392 triệu.
Tôi tắt Excel.
Tựa lưng vào ghế.
Trên trần nhà có một vệt nước thấm. Hình dáng như một chiếc lá.
Tôi nhìn chằm chằm vệt nước đó, đầu óc rất yên tĩnh.
Không còn tức giận.
Tức giận là chuyện của mấy hôm trước.
Bây giờ chỉ còn lại một sự tỉnh táo lạnh lẽo.
3,392 triệu.
Con số này, tôi sẽ giữ lại.
Giữ đến lúc cần dùng.
Ngày hôm sau, tôi lại kiểm tra một chuyện.
Thu nhập của Triệu Kiến Hoa.
Tháng trước anh ta đăng lên mạng xã hội một bức ảnh ăn tối với đồng nghiệp. Bối cảnh là một nhà hàng Nhật, loại bình quân đầu người 500 tệ.
Anh ta đổi “công việc mới” — tôi nhờ bạn tìm hiểu giúp.
Anh ta làm quản lý khu vực ở một công ty năng lượng mới.
Lương tháng 18.000.
Cộng thêm lương của Dương Lôi, hai vợ chồng gần 30.000 một tháng.
Không hề ít.
Nhưng Lưu Quế Lan nói anh ta “kẹt tiền”.
Tôi lại kiểm tra thêm một chuyện.
Bệnh của Lưu Quế Lan.
Tôi gọi cho một người bạn làm thiết bị y tế, nhờ cô ấy hỏi giúp tình hình khoa gan mật của Hiệp Hòa.
Bạn tôi trả lời rất nhanh:
“Khối chiếm chỗ lành tính ở gan, nếu là u máu thì tùy kích thước, đa phần không cần mổ. Nếu phải mổ, chi phí khoảng 150.000 đến 400.000 tệ. 5 triệu? Cậu đùa à?”
Tôi nhìn tin nhắn đó rất lâu.
5 triệu.
5 triệu tệ mà Lưu Quế Lan nói.
Tiền phẫu thuật là “khoản lớn nhất”. Phần còn lại là “phục hồi sau phẫu thuật”.
Ca mổ 400.000, bà đòi 5 triệu.
4,6 triệu dư ra là gì?