Khoảnh khắc nhìn thấy tin nhắn WeChat, cái đầu vừa mới tỉnh ngủ của tôi như bị ai đó nện một gậy.
Còn là gậy sắt.
Tôi mở khung trò chuyện của [Mẹ Trần Tử Thụ].
Trong nửa ngày ngắn ngủi, cô ta đã gửi cho tôi tổng cộng 32 tin nhắn văn bản, 23 tin nhắn hình ảnh.
[Cô giáo, Tử Thụ nói dạng bài 13 này vẫn chưa hiểu, cô mau giúp giải đáp đi ạ.]
Một đống hình ảnh được gửi tới.
5 phút sau, đối phương gửi tin nhắn: [Cô giáo không thấy à? Đã 5 phút rồi!]
10 phút sau, lại là vài tấm ảnh, kèm theo một đoạn văn bản: [Cô giáo, Tử Thụ nhà tôi nằm trong top 10, không giống mấy đứa trẻ ham chơi khác, là một học sinh vừa thông minh hiểu chuyện lại yêu thích học tập, chẳng lẽ cô giáo không nên động viên, giúp đỡ nhiều hơn sao?]
13 phút sau, đối phương sốt ruột: [Cô giáo? Tôi gọi cho cô mười mấy cuộc rồi, tại sao không nghe máy? Tôi không tin cô không thấy, bây giờ còn có người không xem điện thoại sao?]
Nửa tiếng sau, đối phương lại gửi một đống hình ảnh.
[Cô giáo, cá nhân tôi thấy dạng bài này Tử Thụ không làm được không phải lỗi của con, là do trung tâm ra đề không hợp lý, có dấu hiệu vượt quá chương trình, nếu không với năng lực của Tử Thụ thì không thể nào không làm được!]
[Cô giáo, tôi đã bảo bố cháu gọi cho cô thêm mấy cuộc nữa, cô vẫn không thấy à?]
[Cô giáo, bây giờ mới 10h tối, tôi không tin cô có thể ngủ sớm như vậy.]
[Giáo viên giải đáp thắc mắc cho học sinh là truyền thống! Truyền lại mấy nghìn năm rồi! Cô giáo có phẩm chất tốt đẹp, không thể cố tình giả vờ không thấy được!]
3h sáng, cô ta hỏi tôi câu cuối cùng: [Cô giáo, cho hỏi cô đi dự tang lễ người nhà à?]
Tôi bật dậy khỏi giường.
Lắc lắc đầu, xác định và khẳng định mình không đang nằm mơ.
Tôi tức đến lồng ngực phập phồng dữ dội.
Không chút do dự soạn một đoạn văn bản dài, tôi vừa định gửi đi thì nhận được tin nhắn nhắc nhở của chủ nhiệm.
Trong tin nhắn, chủ nhiệm một lần nữa nhấn mạnh với tôi rằng yêu cầu hàng đầu của một giáo viên là xử lý tốt mối quan hệ với học sinh và phụ huynh học sinh, cố gắng hết sức để chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, xây dựng cầu nối liên lạc tốt đẹp giữa gia đình và nhà trường.
Chủ nhiệm còn gửi một đoạn văn nhỏ dông dài: [Cô Kiều, cô là một giáo viên trẻ có năng lực! Năng lực giảng dạy của cô mọi người đều thấy rõ, bây giờ đang trong đợt bình chọn giáo viên danh tiếng, giáo viên cốt cán cấp tỉnh, càng nên chú ý lời nói và hành động của mình, giao tiếp thân thiện và hiệu quả với học sinh, phụ huynh, đừng vì một phút nóng giận mà làm ra chuyện khiến mình hối hận!]
Tôi hít sâu, hít vào thở ra, trọn vẹn mười phút sau, cảm xúc tức giận của tôi mới dịu đi một chút.
Lịch sự trả lời chủ nhiệm xong, tôi xóa sạch đoạn văn bản đã soạn.
Chỉ gửi cho đối phương một dấu chấm hỏi.
Tôi hoàn toàn có thể hiểu được sự lo lắng của phụ huynh khi dạy con làm bài, cũng sẵn lòng thông cảm, chia sẻ một vài cảm xúc tiêu cực của phụ huynh đối với học sinh.
Nhưng thời gian mẹ Trần Tử Thụ gửi tin nhắn đầu tiên là hơn tám giờ tối thứ bảy, đó hoàn toàn là thời gian nghỉ ngơi cá nhân của tôi, mà tối thứ bảy tôi thường để điện thoại ở chế độ im lặng, khoảng thời gian này tôi dùng để toàn tâm toàn ý tập trung soạn bài.
Tôi không có trách nhiệm, cũng không có lý do gì phải giải đáp những thắc mắc mà học sinh gửi cho tôi trong khoảng thời gian này.
Huống hồ, những câu hỏi trong các bức ảnh đó không phải là bài tập tôi giao cho học sinh, mà là bài tập thêm của lớp học thêm bên ngoài, tôi không có nghĩa vụ làm lao động miễn phí cho những giáo viên được trả tiền đó.
Sau khi từ phòng tắm rửa mặt xong, tôi vừa định rủ bạn bè đi chơi, khung trò chuyện của mẹ Trần Tử Thụ lại nhảy lên:
[Hóa ra nhà cô giáo không có chuyện gì à? Tôi còn tưởng mẹ cô bị xe đâm rồi chứ, nếu không sao cả ngày trời bận rộn mà không trả lời tin nhắn!]
[Tử Thụ nhà tôi có một câu hỏi thi đấu không biết làm, thứ hai đến trường, cô nhớ dạy cho nó ngay nhé.]