Trước mắt tối sầm lại.
Tôi sao chép hai tin nhắn này vào trợ lý truyền file, nhìn chằm chằm suốt năm phút mới xác định mình không bị ảo giác.
Đây thật sự là do phụ huynh học sinh gửi cho tôi!
Gần như ngay lập tức, tôi cảm thấy thái dương của mình sắp nổ tung!
Tôi đã dạy học 5 năm, dạy qua hàng trăm học sinh, chưa bao giờ gặp phải tình huống này.
Đây là thái độ mà phụ huynh nên có khi giao tiếp với giáo viên sao?
Lùi một vạn bước mà nói, cho dù tôi không phải là giáo viên, chỉ là một thành viên bình thường trong vòng bạn bè của vị phụ huynh này, cô ta cũng không thể vừa mở miệng đã nguyền rủa tôi và người nhà tôi như vậy!
Cơn thịnh nộ xông thẳng lên đỉnh đầu, tôi chẳng còn quan tâm đến chức danh gì, thân phận gì nữa.
Tôi xắn tay áo lên gõ chữ: [Vị phụ huynh này, sáng sớm bà uống nhầm thuốc à? Nếu có, tôi có thể giúp bà gọi 120 đến bệnh viện cứu chữa não của bà, đảm bảo nó không bị hỏng hoàn toàn. Nếu không có, bên này cũng đề nghị bà đến bệnh viện kiểm tra cái miệng thối, dù sao cách màn hình nó cũng đã hun chết tôi rồi.]
[Đương nhiên tôi cũng có thể giúp bà đăng ký khám, phí đăng ký 250 là được, dù sao bản thân bà cũng chỉ đáng giá đó thôi.]
Nói xong, tôi chụp màn hình rồi chặn người đó.
Ném ảnh chụp màn hình vào nhóm lớp, tôi làm một lèo, trực tiếp đá mẹ Trần Tử Thụ ra khỏi nhóm.
Từ đầu đến cuối, mẹ Trần Tử Thụ không có cơ hội nói thêm lời nào ác ý.
Ngược lại, không ít phụ huynh trong nhóm lớp đã đứng ra ủng hộ tôi.
[Cô Kiều bình thường đã rất vất vả rồi, lớp cô ấy dẫn dắt lần thi cuối kỳ này lại đứng nhất, Tuệ Tuệ nhà tôi về nhà thường nói cô giáo rất kiên nhẫn, giảng bài cũng sinh động thú vị, một giáo viên như vậy càng nên nhận được sự tôn trọng của phụ huynh!]
[Ủng hộ! Nguyên Bảo nhà tôi cũng luôn nói cô Kiều là một giáo viên tốt kiên nhẫn!]
[Điềm Điềm nhà tôi trước đây học toán rất vất vả, nhưng từ khi chuyển đến lớp cô Kiều, càng ngày càng yêu thích môn toán, lần thi này từ không đạt đã thi được 91 điểm rồi, chúng tôi tuyệt đối vô điều kiện ủng hộ cô Kiều!]
Tôi gửi vài bông hoa hồng và biểu cảm cảm ơn trong nhóm, không nói nhiều.
Bởi vì tôi hoàn toàn không chắc trong nhóm còn có phụ huynh nào điên khùng như mẹ Trần Tử Thụ không.
Vừa làm xong những việc này, tôi còn chưa kịp thở phào, tin nhắn điện thoại lại vang lên không ngớt.
Là một tin nhắn chửi bới từ một số lạ.
Không cần nghĩ cũng biết là mẹ Trần Tử Thụ đã đổi số điện thoại để tìm tôi gây sự.
Tôi chụp màn hình giữ lại bằng chứng, vừa định chửi lại cô ta, chủ nhiệm đột nhiên gọi điện cho tôi.
"Cô Kiều, cô có biết cô đã làm gì không?"
Chủ nhiệm Chu gào đến khản cả giọng: "Mau xin lỗi mẹ Trần Tử Thụ đi! Cô là giáo viên, sao có thể chấp nhặt với phụ huynh học sinh chứ?"
?
Hóa ra tôi sống trên thế giới này chỉ là giáo viên, ngay cả người cũng không được tính nữa à?
Là con người thì ai có thể chịu đựng được bị người khác nguyền rủa âm dương như vậy chứ?
"Đợi một chút!"
Chủ nhiệm Chu đột nhiên ngừng gào thét: "Xong rồi, vị phụ huynh đó vừa gửi tin nhắn cho tôi, nói cô ta đã báo cảnh sát rồi!"
Tôi ngơ ngác, người nên báo cảnh sát không phải là tôi sao?