“Mà còn đối xử.”
“Với con tốt như vậy.”
“Ân tình này.”
“Cả đời con.”
“Đều sẽ nhớ.”
Nói xong.
Cô đứng thẳng dậy.
Nhẹ nhàng đưa đứa bé.
Về phía mẹ.
Trong mắt.
Lấp lánh nước.
“Mẹ.”
“Đứa bé này.”
“Là cháu nội của mẹ.”
“Cũng là con của mẹ.”
“Mẹ yên tâm.”
“Sau này.”
“Con sẽ không để.”
“Nó chịu một chút ấm ức nào.”
“Cũng không để.”
“Nó học theo cậu nó.”
“Con sẽ để nó.”
“Lớn lên.”
“Đường đường chính chính.”
Mẹ đón lấy cháu.
Cúi đầu.
Hôn lên gương mặt hồng hào của thằng bé.
Rồi ngẩng lên.
Nhìn Gia Giai.
Khóe mắt hơi đỏ.
Nhưng môi vẫn mỉm cười.
“Gia Giai.”
“Chuyện cũ.”
“Không nhắc nữa.”
“Con đã sinh em bé.”
“Cuộc sống còn dài.”
“Từ nay.”
“Cả nhà mình.”
“Sống thật tốt.”
Một tay mẹ.
Ôm cháu.
Tay còn lại.
Kéo tay tôi.
Đứng vào giữa.
Mẹ.
Chị dâu.
Và tôi.
Ba bàn tay.
Chồng lên nhau.
Bàn tay mẹ.
Đặt trên cùng.
Vừa dày.
Vừa ấm.
“Căn nhà của Tiểu Khê.”
Mẹ nói.
Giọng không lớn.
Nhưng từng chữ.
Rõ ràng.
“Vẫn là của Tiểu Khê.”
“Đó là giới hạn.”
“Đến lúc nào.”
“Cũng sẽ không thay đổi.”
Chị dâu gật đầu.
Không hề do dự.
“Nhưng Gia Giai.”
Mẹ nắm lấy tay chị.
Giọng dịu đi rất nhiều.
“Con.”
“Lâm Thần.”
“Và đứa nhỏ này.”
“Sau này.”
“Muốn có điều gì.”
“Cả nhà mình.”
“Cùng nhau cố gắng.”
“Không phải.”
“Ai cho ai.”
“Mà là.”
“Cùng nhau cố gắng.”
Cuối cùng.
Nước mắt chị dâu.
Lăn xuống.
Nhưng đó.
Là nước mắt.
Của sự đón nhận.
Không còn là.
Nước mắt tủi thân.
Cô gật đầu liên tục.
Cổ họng nghẹn lại.
Không nói nên lời.
Ở đầu bàn bên kia.
Bố lặng lẽ đứng dậy.
Đi vào bếp.
Bưng nồi sườn kho.
Đã hầm suốt cả buổi sáng.
Ra ngoài.
Lúc đi ngang qua mẹ.
Ông tiện tay.
Đặt lên vai bà.
Khẽ vỗ một cái.
Bàn tay thô ráp.
Vương mùi dầu máy.
Chỉ dừng lại.
Trên vai mẹ.
Vài giây.
Nhưng trong động tác ấy.
Ẩn chứa.
Muôn vàn lời.
Chưa từng nói.
Chị dâu lau nước mắt.
Quay vào phòng.
Lấy ra một phong bao đỏ.
Đưa cho tôi.
“Cái này.”
“Cho Tiểu Khê.”
Giọng cô.
Vẫn còn hơi khàn.
“Không phải.”
“Để bù căn nhà.”
“Mà là.”
“Chị cho em.”
“Em nhận nhé.”
Tôi nhìn mẹ.
Mẹ khẽ gật đầu.
Tôi nhận lấy.
Phong bao.
Mỉm cười.
“Ngoại cảm ơn chị dâu.”
Phong bao.
Rất dày.
Nhưng tôi.
Không mở ngay.
Dày hay mỏng.
Đã không còn quan trọng.
Điều quan trọng là.
Nó không phải.
Vì bị ép.
Mới đưa.
Mà là.
Xuất phát từ chính tấm lòng.
Khoảng cách.
Giữa hai điều ấy.
Lớn đến mức.
Đủ để lấp đầy.
Mọi hố sâu.
Của quá khứ.
Chiều hôm đó.
Sau bữa cơm.
Cả nhà ngồi ngoài sân.
Uống trà.
Ánh nắng tháng Chạp.
Mỏng manh.
Nhưng rơi lên người.
Vẫn ấm áp.
Cây táo tàu già.
Ở góc sân.
Đã rụng hết lá.
Cành khẳng khiu.
Vươn lên bầu trời.
Nhưng đến gần.
Mới thấy.
Trên đầu cành.
Đã nhú ra.
Những chồi non.
Nho nhỏ.
Mập mạp.
Lặng lẽ tích góp.
Sức sống.
Cho mùa lá mới.
Không biết từ lúc nào.
Bà nội cũng bê ghế.
Ra ngoài.
Ngồi dưới mái hiên.
Phơi nắng.
Ánh nắng.
Rơi lên khuôn mặt.
Đầy nếp nhăn của bà.
Bà khép hờ mắt.
Cây gậy.
Tựa vào tay vịn ghế.
Trên chân.
Là chiếc chăn.
Mẹ đắp cho bà.
Thỉnh thoảng.
Bà mở mắt.
Nhìn mọi người.
Trong sân.
Khóe môi.
Phảng phất nụ cười.
Tôi bế cháu trai.
Bàn tay nhỏ mềm mại.
Nắm chặt ngón tay trỏ của tôi.
Bi bô.
Nói chuyện.
Với đàn sẻ.
Trên cây.
Mẹ đứng bên cạnh.
Múc thêm canh.
Cho chị dâu.
Miệng không ngừng nhắc.
“Uống nhiều vào.”
“Bổ khí huyết.”
Anh trai tôi.
Ngồi xổm dưới đất.
Sửa chiếc ghế gỗ nhỏ.
Bị cháu làm gãy chân.
Chị dâu cười.
“Để em thử.”
Cô cầm lấy chiếc búa.
Gõ vài cái.
Chiếc ghế.
Đã chắc chắn trở lại.
Ở nhà mẹ đẻ.
Gia Giai.
Đã làm đủ mọi việc.
Mấy chuyện này.
Hoàn toàn không làm khó được cô.
Bố ngồi.
Đối diện bàn trà.
Vắt chân chữ ngũ.
Bóc lạc.
Một đĩa nhỏ.
Đã đầy nhân lạc.
Ai đi ngang.
Ông cũng.
Bốc một nắm.
Nhét vào tay.
Cành cây táo tàu già.
Khẽ lay.
Trong gió.
Những chồi non.
Phủ một lớp lông tơ mịn.
Lặng lẽ tích lũy.
Sức mạnh.
Đợi mùa xuân năm sau.
Đâm chồi.
Nảy lộc.
Khói lửa nhân gian.
Chỉ giản dị vậy thôi.
Tôi ngồi yên.
Lặng lẽ cất.
Từng khung cảnh.
Của khoảng sân này.
Vào trong tim.
Góc nghiêng gương mặt mẹ.
Khi cúi đầu.
Múc thêm canh.
Cho chị dâu.
Ánh mắt.
Anh trai tôi.
Theo thói quen.
Liếc nhìn chị dâu.
Sau khi sửa xong ghế.
Điệu cười khe khẽ.
Của chị dâu.
Khi ôm con.
Hát ru.
Đĩa nhân lạc.
Bố bóc đầy vun.
Đặt trên bàn.
Ngón tay bà nội.
Khẽ gõ lên tay vịn.
Khi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nắng vừa đẹp.
Gió vừa dịu.
Mọi thứ.
Đều vừa vặn.
Tôi nhớ lại.
Ngày mười sáu tháng Chạp.
Một năm trước.
Ngày hôm ấy.
Đã xảy ra biết bao chuyện.
Náo loạn.
Nước mắt.
Giằng xé.
Đối đầu.
Khi ấy.
Tôi từng nghĩ.
Trời như sắp sụp.
Nhưng một năm sau.
Ngoảnh đầu nhìn lại.
Đó chẳng qua.
Chỉ là.
Một cái dốc.
Nhất định phải bước qua.
Bước qua rồi.
Con đường dưới chân.
Lại càng vững vàng hơn.
Của hồi môn.
Là của mình.
Không ai cướp được.
Lòng người.
Làm bằng máu thịt.
Đã từng bị tổn thương.
Vẫn có thể.
Ấm trở lại.
Cuộc sống.
Là của cả gia đình.
Chỉ khi có giới hạn.
Có chừng mực.
Có chân thành.
Mới có thể.
Đi thật dài.
Tôi vùi mặt.
Vào mái tóc mềm.
Của cháu trai.
Hít một hơi thật sâu.
Ngửi thấy.
Mùi sữa nhàn nhạt.
Cùng hương cỏ cây.
Khô ráo.
Của cây táo tàu.
Sau mùa đông.
Mùa xuân.
Sắp đến rồi.
—Hoàn.