Rồi sau nữa.
Lại biến thành:
“Gia Giai.”
“Khi nào con về.”
“Ăn với mẹ một bữa?”
Gia Giai.
Lần nào cũng về.
Nhưng chỉ ngồi một lát.
Rồi đi.
Không còn như trước.
Mỗi lần về.
Lại khuân từng túi lớn.
Từng túi nhỏ.
Có một lần.
Gia Giai từ nhà mẹ đẻ trở về.
Trên mặt.
Là một vẻ rất khó diễn tả.
Giống như thương xót.
Lại giống như đã buông bỏ.
Cô kể với tôi.
Hôm nay.
Mẹ nắm tay cô.
Khóc.
Rồi hỏi.
“Gia Giai.”
“Có phải.”
“Trước đây.”
“Mẹ đã làm sai rồi không?”
Gia Giai.
Không trả lời.
Chỉ rót cho mẹ.
Một cốc nước.
Rồi nói.
“Mẹ.”
“Mọi chuyện qua rồi.”
Tôi hỏi cô.
“Tại sao.”
“Chị không nói hết.”
“Những ấm ức trong lòng?”
Cô lắc đầu.
Nói.
“Dù sao.”
“Bà ấy vẫn là mẹ chị.”
“Bà ấy già rồi.”
“Chị trách.”
“Cũng chẳng ích gì.”
“Chi bằng.”
“Sau này.”
“Sống cho thật tốt.”
Lúc nói câu ấy.
Gia Giai khẽ đặt tay.
Lên bụng mình.
Đứa bé trong bụng.
Khẽ đạp cô một cái.
Khóe môi cô.
Nhẹ nhàng cong lên.
Nụ cười ấy.
Trước đây.
Tôi chưa từng thấy.
Rất bình yên.
Rất vững vàng.
Cuộc sống.
Cứ thế.
Trôi qua từng ngày.
Bụng chị dâu.
Mỗi ngày một lớn.
Ngày nào.
Anh trai tôi tan làm về.
Việc đầu tiên.
Cũng là áp tai.
Lên bụng cô.
Nghe thai máy.
Mẹ thay đổi đủ món.
Để hầm canh cho chị dâu.
Gà mái.
Cá diếc.
Giò heo.
Trong tủ lạnh.
Lúc nào cũng đầy.
Những nguyên liệu bổ dưỡng.
Có lần.
Bố lén nói với tôi.
“Đứa bé trong bụng chị dâu con.”
“Ăn hết.”
“Nửa năm tiền ăn của nhà mình rồi.”
Tôi hỏi.
“Thế bố có xót không?”
Bố cười hề hề.
“Không xót.”
“Cháu nội ăn.”
“Không tính là tốn.”
Đến khi.
Mùa xuân ấm áp.
Hoa nở khắp nơi.
Cuối cùng.
Chị dâu cũng chuyển dạ.
Hơn hai giờ sáng.
Ra máu.
Anh trai tôi.
Bật dậy khỏi giường.
Mặc nguyên đồ ngủ.
Đi cả dép lê.
Chạy thẳng đến bệnh viện.
Đi được nửa đường.
Mới phát hiện.
Quên mang túi đồ sinh.
Lại cuống cuồng quay về lấy.
Mồ hôi đầy đầu.
Chị dâu đau đẻ.
Trong phòng sinh.
Suốt mấy tiếng đồng hồ.
Anh tôi.
Đi đi lại lại.
Ngoài hành lang.
Cũng suốt mấy tiếng.
Đi mỏi.
Thì ngồi xổm.
Trong góc tường.
Hai tay chắp lại.
Đặt trên đầu gối.
Không biết.
Đang cầu nguyện.
Hay đang tự trách.
Mình vô dụng.
Mẹ.
Ngồi trên ghế.
Trước cửa phòng sinh.
Suốt từ đầu.
Lưng thẳng tắp.
Trên mặt.
Không nhìn ra cảm xúc gì.
Nhưng.
Các ngón tay bà.
Không ngừng xoắn.
Góc chiếc khăn tay.
Chiếc khăn ấy.
Đã bị vò.
Nhăn nhúm.
Đến biến dạng.
Hơn năm giờ sáng.
Một tiếng khóc.
Vang dội.
Từ phòng sinh truyền ra.
Y tá đẩy cửa bước ra.
Mỉm cười.
“Chúc mừng.”
“Là một bé trai kháu khỉnh.”
“Nặng sáu cân tám lạng.”
“Mẹ tròn con vuông.”
Ngay tại chỗ.
Anh trai tôi.
Ngồi thụp xuống.
Khóc òa.
Một người đàn ông.
Cao mét tám.
Lại ngồi xổm.
Trước cửa phòng sinh.
Khóc như một đứa trẻ.
Mẹ đứng bật dậy.
Chiếc khăn tay.
Rơi xuống đất.
Bà cũng không nhặt.
Đôi môi run run.
Rất lâu.
Mới nói được ba chữ.
“Tốt.”
“Tốt.”
“Tốt.”
Sau này.
Tôi thường nhớ lại ngày hôm ấy.
Nhớ đến.
Dáng vẻ chật vật.
Của chị dâu.
Khi mặc váy cưới.
Loạng choạng bước xuống xe.
Nhớ đến.
Việc cô suýt nữa.
Vì lòng tham của nhà mẹ đẻ.
Mà đánh mất cuộc hôn nhân này.
Nhớ đến.
Những ngày sau đó.
Cô nghiến răng.
Từng chút.
Từng chút.
Chặt đứt xiềng xích.
Khó khăn biết bao.
Rồi nhìn lại hiện tại.
Cô nằm trên giường bệnh.
Khuôn mặt tái nhợt.
Vì kiệt sức.
Nhưng vẫn mỉm cười với tôi.
Trong lòng.
Ôm đứa bé.
Nhăn nheo.
Đỏ hỏn.
Số phận.
Đều để lại.
Một khúc ngoặt.
Cho mỗi người.
Có đi qua được hay không.
Là do chính mình.
Ở cữ.
Mẹ tôi bận rộn.
Như chiếc đồng hồ lên dây cót.
Ban ngày.
Đi chợ.
Nấu cơm.
Giặt giũ.
Ban đêm.
Phụ chăm em bé.
Nửa đêm.
Chỉ cần đứa nhỏ khóc.
Mẹ còn dậy nhanh hơn cả chị dâu.
Chưa hết tháng ở cữ.
Mẹ đã gầy đi một vòng.
Thế nhưng.
Tinh thần của bà.
Lại tốt hơn bất cứ ai.
Ngày nào.
Cũng vui vẻ.
Có một tối.
Tôi đang pha sữa.
Ngoài phòng khách.
Chị dâu nhìn mẹ.
Khẽ nói với tôi.
“Tiểu Khê.”
“Mẹ mình.”
“Là báu vật lớn nhất.”
“Của gia đình này.”
“Trước đây.”
“Chưa từng có ai.”
“Đối xử với chị.”
“Như vậy.”
Tôi cười.
“Bây giờ.”
“Có rồi.”
Chị nghiêng đầu.
Lau khóe mắt.
Rồi mỉm cười.
Ôm đứa bé.
Sát vào lòng hơn.
Khẽ đáp.
“Ừ.”
Thời gian trôi rất nhanh.
Chớp mắt.
Đứa bé đã tròn một tuổi.
Hôm làm lễ thôi nôi.
Cả nhà bày một chiếc bàn lớn.
Ngoài sân.
Trên bàn.
Đặt sách.
Đặt bút.
Đặt bàn tính.
Đặt đôi giày nhỏ.
Đặt chiếc xẻng nhỏ.
Đủ thứ linh tinh.
Đều bày ra.
Dưới ánh mắt.
Của cả nhà.
Thằng bé.
Lắc lư bò tới.
Hết nhìn bên trái.
Lại nhìn bên phải.
Cuối cùng.
Chộp lấy quyển sách.
Mẹ cười.
Nói sau này.
Chắc chắn là đứa ham học.
Anh trai tôi đứng cạnh.
Cười nói.
“Học hành tốt.”
“Đừng giống bố nó.”
“Suốt ngày sửa xe.”
Gia Giai ôm con.
Hôn mãi.
Rồi nói.
“Chỉ cần khỏe mạnh.”
“Làm gì cũng được.”
Hôm ấy.
Cũng là ngày mười sáu tháng Chạp.
Tròn một năm.
Kể từ đám cưới đầy sóng gió.
Trong bữa cơm trưa.
Cả nhà đang quây quần.
Chị dâu bỗng ôm con đứng dậy.
Cúi đầu.
Trước bố mẹ tôi.
“Bố.”
“Mẹ.”
Cô nhìn đứa bé.
Lại nhìn mọi người.
Giọng hơi run.
“Một năm rồi.”
“Hôm nay.”
“Trước mặt cả nhà.”
“Con chính thức.”
“Nói một tiếng xin lỗi.”
“Chuyện ngày cưới.”
“Là con hồ đồ.”
“Bố mẹ.”
“Không những không trách con.”