Biết đối nhân xử thế.
Đối với anh trai tôi.
Cô ta cũng rất tốt.
Anh tăng ca về muộn.
Cô ta chưa từng nổi giận.
Luôn hâm nóng cơm canh rồi chờ anh.
Áo len.
Khăn quàng.
Anh mặc đều do chính tay cô ta đan từng mũi.
Mẹ tôi nhìn tất cả trong mắt.
Trong lòng thật sự rất hài lòng với cô con dâu tương lai này.
Chỉ có một chi tiết.
Bây giờ nhớ lại.
Mới thấy có gì đó không đúng.
Hôm ấy là lần thứ không biết bao nhiêu Hứa Gia Giai sang nhà tôi ăn cơm.
Tôi ngồi ngoài phòng khách chơi điện thoại.
Mẹ bận nấu nướng trong bếp.
Gia Giai đứng cạnh phụ giúp.
Tôi nghe thấy hai người vừa làm vừa trò chuyện.
Nhắc đến căn nhà cũ của gia đình.
Mẹ tiện miệng nói:
“Căn nhà cũ bán lâu rồi.”
“Lấy tiền mua cho Tiểu Khê một căn hộ học khu.”
“Sau này con bé cũng đỡ phải lo.”
Gia Giai khựng lại một chút.
Rồi hỏi:
“Căn hộ học khu à?”
“Ở khu nào vậy bác?”
Mẹ nói tên khu dân cư.
Gia Giai chỉ “Ồ…” một tiếng.
Mấy giây sau lại hỏi:
“Căn đó chắc cũng không nhỏ nhỉ?”
“Tiểu Khê ở một mình sao?”
Mẹ đáp:
“Không lớn.”
“Hai phòng ngủ thôi.”
“Nó cũng chưa ở.”
“Cứ để đấy trước, sau này tính.”
Gia Giai không hỏi thêm nữa.
Lúc ấy.
Tôi chẳng hề để tâm.
Nhưng bây giờ nghĩ lại.
Tiếng “Ồ…” của Gia Giai ngày hôm đó.
Ẩn chứa rất nhiều điều.
Hóa ra.
Cô ta chưa từng không biết sự tồn tại của căn nhà ấy.
Sau này.
Em trai cô ta là Hứa Hạo bắt đầu thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của chúng tôi.
Mọi chuyện bắt đầu từ sau khi Gia Giai mang thai.
Khi thai được ba tháng.
Gia Giai kiểm tra và xác nhận có em bé.
Tin vui truyền đến nhà tôi.
Mẹ cười mãi không khép được miệng.
Ngay tối hôm ấy còn gọi điện báo tin cho mấy dì.
Bố tôi tuy ngoài miệng không nói gì.
Nhưng vừa quay người đã đi mua ngay một chiếc điều hòa mới cho căn nhà cưới của anh trai.
Ông bảo:
“Để con dâu dùng.”
Khi hai bên gia đình ngồi lại bàn chuyện hôn lễ.
Không khí cũng rất vui vẻ.
Mẹ của Gia Giai.
Người sau này trở thành thông gia với nhà tôi.
Suốt buổi đều cười tươi.
Không ngừng khen anh trai tôi thật thà.
Hiểu chuyện.
Đáng để gửi gắm.
Đến lúc bàn chuyện sính lễ.
Bà ta cũng không nhân cơ hội đòi hỏi quá đáng.
Chỉ nói:
“Mười tám vạn tám.”
“Lấy con số đẹp là được.”
Mẹ tôi lập tức đồng ý.
Ba món vàng cưới.
Ảnh cưới.
Tiệc cưới.
Tất cả đều chuẩn bị theo tiêu chuẩn rất cao.
Mẹ nói:
“Con gái người ta lần đầu bước vào nhà mình.”
“Không thể để người ta nghĩ nhà mình keo kiệt.”
Khi ấy.
Tôi còn thấy rất tự hào.
Điều kiện nhà tôi tuy không phải đại phú đại quý.
Nhưng bố mẹ buôn bán nhỏ cả đời.
Cũng tích góp được chút của cải.
Những khoản đáng chi.
Ông bà chưa từng tiếc tiền.
Đến lúc bàn về nhà cưới.
Tôi nghe bố của Gia Giai nói:
“Người trẻ mà.”
“Có chỗ ở là được.”
“Chúng tôi không kén chọn.”
Mẹ tôi cười hiền:
“Nhà chuẩn bị từ lâu rồi.”
“Một trăm hai mươi mét vuông.”
“Ba phòng ngủ, hai phòng khách.”
“Mới sửa sang xong.”
“Sổ đỏ đứng tên cả Tiểu Thần và Gia Giai.”
Ngay khoảnh khắc ấy.
Tôi nhìn thấy nụ cười trên mặt mẹ Gia Giai nhạt đi một chút.
Chỉ là…
Thoáng qua trong chớp mắt.
Rất nhanh.
Bà ta lại cười như chưa có chuyện gì.
Tiếp tục khen mẹ tôi:
“Thông gia đúng là người rộng rãi.”
Lúc đó.
Tôi còn tưởng…
Mình nhìn nhầm.
Bây giờ nghĩ lại.
Nụ cười thoáng nhạt đi của mẹ Gia Giai khi ấy…
Là vì điều gì?
Không phải vì những gì nhà tôi chuẩn bị chưa đủ tốt.
Mà là vì…
Thứ bà ta muốn.
Chưa bao giờ chỉ có bấy nhiêu.
Từ đầu đến cuối.
Mục tiêu của bà ta luôn là thứ khác.
Lần đầu tiên Hứa Hạo xuất hiện trên bàn cơm nhà tôi.
Đã để lại trong tôi một ấn tượng chẳng mấy tốt đẹp.
Hôm đó là ba ngày sau lễ đính hôn.
Gia Giai dẫn em trai đến nhà ăn cơm.
Hứa Hạo năm ấy hai mươi hai tuổi.
Học hết nửa chừng cấp ba thì bỏ.
Nghe nói là “ở nhà phụ giúp bố mẹ.”
Nhưng sau này tôi từng nghe Gia Giai thuận miệng kể.
Cậu ta ngày nào cũng cắm mặt ở quán net.
Hết tiền thì chìa tay xin gia đình.
Suốt bữa cơm hôm ấy.
Hứa Hạo ngả ngớn dựa vào ghế.
Cắm cúi chơi điện thoại.
Ai nói chuyện với cậu ta.
Cậu ta cũng chỉ đáp qua loa một tiếng:
“Ừ.”
Đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.
Mẹ tôi gắp thức ăn cho.
Cậu ta cũng không nói nổi một câu cảm ơn.
Tôi thấy trong lòng rất khó chịu.
Nhưng vì nể mặt Gia Giai.
Nên không lên tiếng.
Ăn xong.
Hứa Hạo ghé sát tai chị gái thì thầm vài câu.
Gia Giai lập tức lộ vẻ khó xử.
Do dự một lúc.
Cô ta mới quay sang hỏi mẹ tôi:
“Bác gái.”
“Hạo Hạo muốn vào xưởng sửa ô tô học nghề.”
“Bác xem có thể nhờ anh Lâm Thần dẫn dắt em ấy được không?”
Mẹ tôi còn chưa kịp trả lời.
Anh trai đã cười nói trước:
“Được chứ.”
“Đúng lúc xưởng đang thiếu học việc.”
“Mai anh sẽ nói với sư phụ một tiếng.”
Thế nhưng.
Hứa Hạo ngay cả một nụ cười cũng chẳng dành cho anh.
Về sau tôi mới biết.
Cậu ta đến xưởng sửa xe chưa đầy một tuần đã bỏ việc.
Lý do là:
Quá mệt.
Quá bẩn.
Dầu mỡ làm bẩn quần áo.
Anh trai tôi phải hết lời xin lỗi sư phụ.
Ấy vậy mà Hứa Hạo.
Đến một lời chào cũng không có.
Lẳng lặng bỏ đi.
Để mặc anh tôi kẹt ở giữa.
Tiến cũng không được.
Lùi cũng chẳng xong.
Có lần tôi đem chuyện ấy kể với mẹ.
Mẹ chỉ khẽ thở dài: