“Anh con còn phải sống với chị dâu.”
“Người nhà bên đó.”
“Giúp được thì cứ giúp.”
“Đừng tính toán quá.”
Tôi hỏi lại:
“Thế nếu phải giúp mãi thì sao?”
Mẹ không trả lời.
Bà chỉ lặng lẽ mở tủ.
Lấy chiếc hộp sắt cất sổ đỏ của tôi ra.
Cẩn thận kiểm tra ổ khóa một lượt.
Rồi lại cất trở vào chỗ cũ.
Đám cưới được ấn định vào ngày mười sáu tháng Chạp.
Những ngày cận hôn lễ.
Gia Giai gần như ngày nào cũng sang nhà tôi.
Hôm thì mang thiệp cưới.
Hôm thì bàn thực đơn tiệc.
Hôm lại chỉ đơn giản là sang ngồi chơi.
Phản ứng thai nghén của cô ta khá nặng.
Người gầy đi trông thấy.
Mẹ tôi thương.
Ngày nào cũng đổi món hầm canh bồi bổ.
Lúc ấy.
Tôi đã bắt đầu gọi cô ta là chị dâu.
Mỗi lần nghe vậy.
Gia Giai đều cười rất vui.
Vừa vuốt bụng.
Vừa nói:
“Đợi cục cưng trong bụng chào đời.”
“Em sẽ chính thức trở thành người nhà họ Lâm rồi.”
Khi nói những lời ấy.
Đôi mắt cô ta sáng lấp lánh.
Niềm vui hiện rõ trên gương mặt.
Nhìn dáng vẻ đó.
Tôi còn thầm nghĩ.
Anh trai mình.
Cuối cùng cũng tìm được đúng người.
Tối ngày mười lăm tháng Chạp.
Đêm trước hôn lễ.
Cả nhà tôi bận đến tận khuya.
Trang trí phòng tân hôn.
Kiểm tra danh sách khách mời.
Chuẩn bị phong bao lì xì.
Sắp xếp mọi thứ cần dùng cho ngày hôm sau.
Tôi mệt đến mức lưng cũng không muốn đứng thẳng.
Nhưng nghĩ đến việc ngày mai anh trai sẽ lập gia đình.
Trong lòng vẫn tràn đầy hạnh phúc.
Trước khi đi ngủ.
Lúc đi ngang qua phòng bố mẹ.
Tôi thấy đèn vẫn còn sáng.
Mẹ đang nói gì đó.
Giọng rất nhỏ.
Tôi không nghe rõ nội dung.
Chỉ nghe được câu cuối cùng.
Là giọng bố tôi:
“Được.”
“Anh nghe em.”
“Em quyết là được.”
Đêm ấy.
Trăng rất sáng.
Tôi nằm trên giường.
Trong đầu toàn là hình ảnh của ngày mai.
Cảnh khách khứa đông vui.
Hình ảnh anh trai nắm tay cô dâu bước vào nhà.
Bố mẹ đứng trước cửa cười rạng rỡ.
Rồi nghĩ đến sau này.
Tôi sẽ có chị dâu.
Có cháu trai hoặc cháu gái.
Cả nhà sẽ mãi mãi hòa thuận, hạnh phúc.
Nghĩ rồi.
Tôi chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau.
Đúng năm giờ.
Tiếng pháo bên ngoài làm tôi choàng tỉnh.
Tôi mơ màng ngồi dậy.
Đẩy cửa sổ ra.
Dưới lầu đã dán kín những chữ Song Hỷ đỏ thắm.
Đoàn xe rước dâu nối đuôi nhau đậu kín đầu ngõ.
Anh trai mặc bộ vest mới tinh.
Đứng trước cổng.
Căng thẳng đến mức hai tay chẳng biết đặt vào đâu.
Mặt trời đã lên.
Là một ngày nắng đẹp hiếm có.
Tôi vội vàng rửa mặt trước gương.
Thay chiếc váy phù dâu màu hồng vừa mua mấy hôm trước.
Rồi lặng lẽ tự nhủ trong lòng.
Anh.
Chúc anh tân hôn hạnh phúc.
Nhất định phải thật hạnh phúc nhé.
Khi ấy.
Tôi hoàn toàn không biết.
Tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
Nếu lúc đó tôi biết trước…
Liệu tôi…
Có còn cười vui đến thế không?
Trời vừa tờ mờ sáng.
Tôi đã bị tiếng động ngoài sân đánh thức.
Trong sân.
Mẹ tôi đã tất bật chuẩn bị bữa sáng.
Tiếng nồi niêu xoong chảo va vào nhau leng keng.
Hòa lẫn với tiếng cười nói của mẹ và mấy dì hàng xóm.
Khắp căn nhà.
Đều ngập tràn không khí náo nhiệt của ngày đại hỷ.
Tôi khoác tạm một chiếc áo rồi đi xuống lầu.
Trong sân đã bày sẵn ba chiếc bàn tròn lớn.
Mặt bàn phủ khăn nhựa đỏ dùng một lần.
Trên bàn chất đầy bánh bao và sữa đậu nành.
Họ hàng cùng hàng xóm đến phụ giúp đang quây quần ăn sáng.
Ai nấy vừa hà hơi xua lạnh, vừa cười nói rôm rả.
Sáng ngày mười sáu tháng Chạp rét cắt da cắt thịt.
Thế nhưng cả sân vẫn ngập tràn hơi nóng và không khí náo nhiệt.
“Tiểu Khê, lại đây ăn bánh bao!”
Dì Hai vẫy tay gọi tôi.
“Mẹ con dậy từ bốn giờ sáng để hấp đấy.”
“Nhân thịt heo cải thảo, món con thích nhất.”
Tôi cười đáp một tiếng.
Cầm lấy chiếc bánh bao cắn một miếng.
Nóng đến mức phải vừa ăn vừa xuýt xoa.
Mẹ ló đầu từ trong bếp ra.
“Ăn từ từ thôi.”
“Có ai giành với con đâu.”
“Ăn xong thì thay quần áo nhanh lên.”
“Một lát đoàn xe sẽ về.”
Hôm nay mẹ mặc chiếc áo khoác dạ màu đỏ sẫm.
Tóc búi gọn gàng không chút rối.
Trông còn có thần thái hơn ngày thường.
Từ sáng đến giờ.
Nụ cười trên mặt bà chưa từng tắt.
“Mẹ.”
“Hôm nay mẹ đẹp quá.”
Tôi vừa nhai bánh bao vừa lí nhí nói.
Mẹ lườm tôi một cái.
Nhưng khóe môi vẫn cong lên.
“Bớt nịnh đi.”
“Mau ăn.”
Bố từ ngoài bước vào.
Trên tay xách hai túi lớn đựng hạt dưa, lạc và kẹo.
Bộ vest mới trên người đến cả mác còn chưa kịp cắt.
Ông đứng giữa sân.
Đảo mắt nhìn khắp một lượt.
Giống như vị chỉ huy đang kiểm tra đội ngũ.
Cuối cùng hài lòng gật đầu.
“Pháo mua đủ chưa?”
Mẹ hỏi.
“Đủ rồi.”
“Mua hẳn tám mâm lớn.”
Bố vừa nói vừa lấy trong túi ra một phong bao đỏ.
“Cái này để cho lão Chu.”
“Một lát ông ấy đến làm MC.”
“Gói sẵn trước.”
“Kẻo lúc đông người lại cuống lên rồi quên.”
Lão Chu là MC nổi tiếng nhất vùng này.
Làm nghề từ thời của bố tôi.
Miệng lưỡi lanh lợi.
Khả năng xử lý tình huống cũng rất giỏi.
Mời ông ấy chủ trì đám cưới.
Là ý của mẹ.
Bà nói.
Lão Chu làm việc cẩn thận.
Nếu chẳng may xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Ông ấy vẫn có thể ứng phó được.
Lúc mẹ nói câu đó.
Chỉ là thuận miệng lo xa.
Ai ngờ sau này…
Lại thật sự cần đến.
Tám giờ sáng.
Anh trai từ trên lầu đi xuống.
Anh mặc bộ vest màu xanh đậm.
Áo sơ mi trắng.
Cà vạt đỏ sẫm.