“Không sang tên cũng được.”
“Chúng tôi không ép.”
“Chỉ là…”
“Đám cưới hôm nay…”
“E rằng khó mà tiếp tục.”
Dứt lời.
Bà ta còn mỉm cười.
Như thể vừa đưa ra một đề nghị vô cùng hợp tình hợp lý.
Không khí đông cứng.
Suốt hai, ba giây.
Cả sân không một ai lên tiếng.
Ngay cả lão Chu cũng chết lặng.
Micro vẫn giơ giữa không trung.
Miệng há ra.
Quên cả khép lại.
Phản ứng đầu tiên của tôi.
Không phải tức giận.
Mà là…
Ngơ ngác.
Một sự ngơ ngác hoàn toàn.
Tôi còn lặp lại trong đầu những lời bà ta vừa nói.
Để xác nhận xem mình có nghe nhầm không.
Muốn căn hộ học khu của tôi?
Sang tên cho Hứa Hạo?
Lại còn ngay trong ngày cưới.
Trước mặt hơn hai trăm khách khứa?
Người này…
Điên rồi sao?
Tôi quay sang nhìn bóng người mặc váy cưới mờ mờ trong xe.
Là Hứa Gia Giai.
Qua lớp kính dán phim.
Tôi không nhìn rõ biểu cảm của cô ta.
Nhưng…
Cô ta không bước xuống phủ nhận.
Không bước xuống xin lỗi.
Đến cả ló đầu ra cũng không.
Cô ta…
Đã ngầm đồng ý với tất cả.
Tim tôi lập tức chìm xuống tận đáy.
“Thông gia.”
“Bà không đùa đấy chứ?”
Giọng bố tôi thay đổi.
Nụ cười ban nãy biến mất sạch.
Thay vào đó.
Là vẻ nghiêm túc xen lẫn không thể tin nổi.
“Đùa?”
Mẹ Gia Giai thu nụ cười lại.
Ánh mắt lập tức trở nên cứng rắn.
“Thông gia.”
“Người nhà họ Hứa chúng tôi.”
“Không bao giờ lấy chuyện quan trọng ra đùa.”
“Điều kiện đã bày ra rồi.”
“Các ông tự quyết.”
Đúng lúc ấy.
Cửa xe phía bên kia mở ra.
Hứa Hạo bước xuống.
Hôm nay.
Cậu ta mặc một bộ vest rộng thùng thình.
Mái tóc không biết xịt bao nhiêu keo.
Dựng cứng cả lên.
Cậu ta dựa người vào cửa xe.
Bắt chéo chân.
Lấy điện thoại ra.
Quét mắt nhìn một lượt đám người trong sân.
Cái dáng vẻ ấy.
Như thể hôm nay cậu ta mới là nhân vật chính.
“Chú Lâm.”
Cậu ta cất giọng cà lơ phất phơ.
“Đâu phải cháu cố tình làm khó nhà chú.”
“Chị cháu gả vào nhà họ Lâm.”
“Trong bụng còn mang cốt nhục nhà họ Lâm.”
“Bảo các người bỏ ra một căn nhà thì có sao?”
“Hơn nữa.”
“Cháu đâu đòi căn lớn.”
“Chỉ cần căn hai phòng ngủ kia.”
“Căn hộ học khu ấy.”
“Cho cháu là được.”
“Sau này cháu cưới vợ.”
“Chị cháu ở nhà chồng cũng nở mày nở mặt.”
Đến tận bây giờ.
Mỗi lần nhớ lại bộ mặt ấy.
Tôi vẫn thấy buồn nôn.
Môi bố tôi run lên.
Ông buôn bán nhỏ cả đời.
Đối xử với ai cũng hòa nhã.
Chưa từng đỏ mặt cãi nhau với bất kỳ ai.
Nhưng hôm ấy.
Tôi tận mắt thấy.
Nắm tay ông siết chặt.
Rồi buông ra.
Lại siết chặt.
Lại buông ra.
Thế nhưng.
Cuối cùng.
Ông vẫn cố nhịn.
Bởi vì…
Hôm nay là ngày cưới của anh trai tôi.
Bởi vì…
Hơn hai trăm vị khách đang nhìn.
Bởi vì…
Trong bụng Hứa Gia Giai.
Vẫn đang mang đứa con của nhà họ Lâm.
Bố tôi không thể nổi giận.
Ông hạ thấp giọng.
Trong giọng nói đã pha lẫn sự van nài.
“Thông gia…”
“Hay là chúng ta vào trong trước.”
“Để hai đứa làm lễ xong.”
“Chuyện khác ngồi xuống từ từ bàn bạc…”
“Không được.”
Mẹ Gia Giai từ chối ngay lập tức.
Không chừa lấy một chút đường lui.
“Chuyện này không có gì để bàn từ từ.”
“Hoặc giải quyết ngay bây giờ.”
“Hoặc hủy đám cưới.”
“Bác gái!”
Cuối cùng anh trai tôi cũng không nhịn được nữa.
Giọng nói đã hoàn toàn lạc đi.
“Đó là nhà của em gái cháu!”
“Liên quan gì đến em ấy?”
“Bác làm vậy chẳng phải cố tình gây khó dễ sao?”
“Gây khó dễ?”
Mẹ Gia Giai cười lạnh, cắt ngang lời anh.
“Lâm Thần.”
“Con gái tôi gả cho cậu.”
“Tức là người nhà họ Lâm.”
“Đồ của nhà họ Lâm.”
“Đương nhiên cũng là đồ của con gái tôi.”
“Con gái tôi đem đồ của mình cho em trai dùng.”
“Chuyện đó có gì sai?”
“Hay là…”
“Con gái nhà các người mới là con.”
“Còn con trai nhà họ Hứa chúng tôi thì không phải?”
Giọng bà ta rất lớn.
Cả sân đều nghe rõ mồn một.
Mấy người hàng xóm đứng gần.
Đã lặng lẽ lấy điện thoại ra.
Giơ camera quay về phía này.
Mẹ tôi vẫn nắm tay tôi.
Từng khớp ngón tay siết chặt dần.
Nhưng trên mặt bà…
Không có lấy một biểu cảm.
Không phải kiểu cố nén cơn giận.
Mà là…
Sự bình lặng đáng sợ trước khi cơn bão ập tới.
Tôi nhìn mẹ.
Mẹ nhìn chiếc xe hoa.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Giờ lành sắp hết.
Lão Chu đã cất micro.
Đứng sang một bên.
Nụ cười trên mặt hoàn toàn biến mất.
Mấy phù rể phù dâu trẻ tuổi.
Đứng cạnh xe với vẻ luống cuống.
Không biết nên tiến lên hay lùi xuống.
Tiếng bàn tán của họ hàng càng lúc càng lớn.
Người thì thở dài.
Người lắc đầu.
Người nhỏ giọng mắng nhà họ Hứa quá vô liêm sỉ.
Không biết từ lúc nào.
Dì Hai chen đến cạnh tôi.
Kéo lấy cánh tay tôi.
Ghé sát tai thì thầm:
“Tiểu Khê.”
“Hay là con cứ đồng ý trước đi.”
“Để anh con cưới vợ đã.”
“Còn chuyện căn nhà.”
“Cưới xong rồi tính.”
Tôi hất tay bà ra.
Cái hất ấy.
Mạnh hơn cả tôi tưởng.
Dì Hai khựng người.
Gương mặt đầy vẻ ngượng ngập.
Rồi lặng lẽ lùi sang một bên.
Đúng lúc đó.
Mẹ tôi bước đi.
Bà buông tay tôi.
Chậm rãi.
Từng bước một.
Tiến về phía chiếc xe hoa.
Bà đi không nhanh.
Nhưng từng bước đều vững vàng.
Như giẫm lên nhịp thở của tất cả mọi người.
Tiếng ồn xung quanh tự nhiên nhỏ dần.
Đám đông cũng tự động nhường ra một lối đi.
Mẹ dừng trước xe.
Trước tiên.
Bà nhìn Hứa Hạo.
Bị ánh mắt ấy nhìn thẳng.