Tóc vuốt keo chải ngược ra sau.
Trông rất bảnh bao.
Nhưng đến gần mới thấy.
Dưới mắt anh là hai quầng thâm rất rõ.
Hiển nhiên tối qua gần như không ngủ.
“Anh.”
“Hồi hộp lắm à?”
Tôi cười hì hì.
Đưa tay chọc nhẹ vào cánh tay anh.
Anh kéo kéo cổ áo.
Khẽ ho một tiếng đầy mất tự nhiên.
“Có…”
“Có một chút.”
Mẹ bước tới.
Chỉnh lại cà vạt cho anh.
Rồi tiện tay nhặt sợi chỉ nhỏ trên vai áo.
Bà lùi lại một bước.
Ngắm nghía từ trên xuống dưới.
Trong mắt lấp lánh ánh nước.
Nhưng ngoài miệng chỉ nói một câu:
“Được.”
“Trông rất có tinh thần.”
Anh trai gãi đầu.
Ngượng ngùng cười.
Mẹ vỗ nhẹ lên cánh tay anh.
“Đi đi.”
“Qua nhà cưới chờ trước.”
“Khi nào đoàn xe về.”
“Mẹ sẽ bảo người gọi con.”
Anh gật đầu.
Quay người bước ra ngoài sân.
Đi được hai bước.
Lại quay đầu nhìn mẹ.
Môi mấp máy.
Như muốn nói điều gì đó.
Nhưng cuối cùng.
Vẫn không nói.
Chỉ nhoẻn miệng cười.
Nụ cười ấy.
Vừa có chút bất an.
Lại vừa đầy mong chờ.
Mẹ đứng lặng nhìn theo.
Đợi bóng anh khuất hẳn ở đầu ngõ.
Mới khẽ thở dài.
“Sao mẹ lại thở dài?”
Tôi ôm lấy cánh tay bà.
“Anh cưới vợ rồi.”
“Là chuyện vui mà.”
“Ừ.”
“Là chuyện vui.”
Mẹ mỉm cười.
Khẽ vỗ lên tay tôi.
“Đi thôi.”
“Chúng ta cũng phải chuẩn bị.”
Đúng chín giờ.
Đoàn xe đón dâu trở về.
Mười chiếc Audi màu đen nối thành một hàng.
Chậm rãi tiến vào đầu ngõ.
Chiếc xe dẫn đầu cột hoa đỏ rực.
Đầu xe dán chữ Song Hỷ thật lớn.
Trên nóc còn buộc một cặp búp bê vải.
Gió vừa thổi.
Chúng liền lắc lư qua lại.
Trông vô cùng náo nhiệt.
Tiếng pháo đùng đoàng vang lên.
Giấy đỏ bay kín cả bầu trời.
Lũ trẻ hét ầm lên.
Chen nhau lao tới nhặt kẹo cưới.
Hàng xóm đứng hai bên đường.
Ai nấy đều rướn cổ nhìn.
Khung cảnh đông vui chẳng khác gì ngày Tết.
Mẹ đứng trước cổng.
Hai tay đặt chồng lên nhau.
Lưng thẳng tắp.
“Cô dâu tới rồi!”
Không biết ai hô lên một tiếng.
Đám đông lập tức xôn xao.
Mọi người đồng loạt hướng mắt về đoàn xe.
Tôi cũng kiễng chân nhìn.
Chiếc xe hoa dẫn đầu mở cửa.
Anh trai bước xuống từ ghế phụ.
Rồi quay sang mở cửa ghế sau.
Cửa xe hé ra một khe nhỏ.
Lộ ra một góc váy cưới màu trắng của Gia Giai.
Ngay sau đó…
Cửa xe lại đóng sầm.
Tôi còn tưởng mình nhìn nhầm.
Liền chớp mắt mấy cái.
Không.
Tôi không nhìn nhầm.
Cửa xe…
Đã đóng lại thật.
Anh trai đứng cạnh xe.
Cúi người.
Nói gì đó với người bên trong qua cửa kính.
Biểu cảm trên mặt anh.
Ban đầu là ngạc nhiên.
Sau đó là sốt ruột.
Cuối cùng biến thành một vẻ ngơ ngác.
Giống như vừa bị ai đó đấm mạnh một cú.
Tiếng pháo dần tắt.
Tiếng cười nói của đám đông cũng nhỏ dần.
Ai cũng nhận ra.
Đã xảy ra chuyện.
Mẹ vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Chỉ có bàn tay đang nắm lấy tay tôi.
Âm thầm siết chặt hơn.
“Có chuyện gì thế?”
Bố bước từ trong sân ra.
Trên tay vẫn còn cầm túi kẹo chưa phát hết.
Ông ngơ ngác nhìn chiếc xe hoa đứng bất động.
Lão Chu phản ứng rất nhanh.
Cầm micro cười ha hả chữa cháy:
“Cô dâu ngại rồi!”
“Nào nào nào!”
“Mọi người cùng hô nhé!”
“Mời cô dâu xuống xe!”
Lác đác có vài người hô theo.
Nhưng nhiều người hơn lại bắt đầu xì xào bàn tán.
Chiếc xe hoa…
Vẫn không hề nhúc nhích.
Lão Chu lại cất cao giọng lần nữa:
“Xin mời cô dâu xuống xe!”
Tiếng hô vang vọng giữa bầu không khí lạnh giá.
Thế nhưng…
Không có bất kỳ ai đáp lại.
Sắc mặt anh trai tôi hoàn toàn thay đổi.
Anh đứng thẳng người.
Quay đầu nhìn mẹ.
Trong ánh mắt ấy.
Có sự bối rối.
Có bất lực.
Còn có cả nỗi tủi hổ chẳng thể nói thành lời.
Tiếng bàn tán trong đám đông ngày một lớn.
“Chuyện gì vậy?”
“Sao cô dâu vẫn chưa xuống xe?”
“Không biết nữa.”
“Chẳng lẽ phút chót đổi ý?”
“Ôi trời…”
“Ngày vui mà lại xảy ra chuyện thế này…”
Sắc mặt bố tôi cũng trầm hẳn xuống.
Ông đặt túi kẹo cưới lên chiếc bàn bên cạnh.
Rồi bước nhanh đến xe hoa.
Khom người xuống.
Nở nụ cười với người bên trong.
“Thông gia.”
“Sao vẫn chưa xuống xe vậy?”
“Có chỗ nào chưa vừa ý sao?”
“Cứ nói đi.”
“Chúng tôi sẽ sửa ngay.”
Cửa kính xe từ từ hạ xuống.
Nhưng người lộ mặt…
Không phải Hứa Gia Giai.
Mà là mẹ cô ta.
Khuôn mặt cười mà như giấu dao.
“Thông gia.”
Bà ta cười rất khách sáo.
Nhưng giọng điệu lại khiến người khác vô cùng khó chịu.
“Không phải chúng tôi không nể mặt ông.”
“Chỉ là…”
“Có vài chuyện.”
“Trước khi hai đứa làm lễ.”
“Vẫn nên nói rõ thì hơn.”
Nụ cười trên mặt bố khựng lại.
“Có chuyện gì.”
“Bà cứ nói.”
Mẹ Gia Giai không trả lời ngay.
Ánh mắt bà ta lướt qua bố tôi.
Lướt qua đám đông.
Rồi dừng đúng trên người tôi.
Ánh mắt ấy lạnh như băng.
Giống như đang định giá một món hàng.
Tim tôi thắt lại.
Theo bản năng.
Tôi lùi nửa bước về phía sau mẹ.
“Cũng chẳng phải chuyện gì lớn.”
Mẹ Gia Giai thu hồi ánh mắt.
Lại quay sang nhìn bố tôi.
Giọng nhẹ bẫng.
Như thể chỉ đang nói một việc rất bình thường.
“Chỉ là…”
“Căn hộ học khu đứng tên Lâm Khê nhà các ông…”
Bà ta cố tình ngừng một chút.
Dường như cả sân…
Đột nhiên lạnh thêm mấy độ.
“Hôm nay.”
“Sang tên căn nhà ấy cho con trai tôi là Hứa Hạo.”
“Gia Giai sẽ lập tức xuống xe làm lễ.”
Nói xong.
Bà ta còn bổ sung thêm một câu.
Như thể đang ban phát ân huệ.