Khi tôi trở lại công ty, đã là hai giờ chiều.
Trong mặt gương của thang máy, sắc mặt tôi trắng bệch. Nhưng trước khi cửa mở, tôi vẫn bình tĩnh dặm lại son môi.
Trình Dư An đứng chờ tôi ở tầng dưới.
Cô ấy nói:
"Chuyện trong công ty, mình không thể thay cậu giải thích. Nhưng nếu đối phương bịa đặt hoặc tung tin sai sự thật, mình có thể đứng ra."
Tôi gật đầu.
"Mình hiểu."
Khi bước vào phòng họp của bộ phận nhân sự, bên trong đã có ba người ngồi chờ.
Quản lý nhân sự, giám đốc bộ phận của tôi và một người phụ trách do Khối Kiểm soát Rủi ro của tập đoàn cử đến.
Người phụ trách họ Tần, khoảng hơn bốn mươi tuổi, ánh mắt trầm ổn, sắc bén nhưng không hề tạo cảm giác áp chế.
Trên bàn trước mặt họ đặt một tập tài liệu đã được in sẵn.
Quản lý nhân sự vừa nhìn thấy tôi, vẻ mặt thoáng có chút khó xử.
"Diệp Trừng, cô ngồi xuống trước đi."
Tôi kéo ghế ngồi.
Người phụ trách Tần không vòng vo, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
"Sáng nay, chúng tôi nhận được một email nặc danh."
"Nội dung cho rằng cô đang vướng vào tranh chấp tài sản gia đình nghiêm trọng, có khả năng ảnh hưởng đến tính độc lập của vị trí công việc."
"Trong email còn đính kèm một vài hình ảnh."
Ông đẩy tập tài liệu về phía tôi.
Tôi cúi đầu xem.
Bức ảnh đầu tiên chụp cảnh tối qua tôi đứng trước cửa nhà, nói chuyện với quản lý tòa nhà và hai người mặc đồng phục.
Bức thứ hai là cảnh tôi và Hàn Tuấn đối mặt trong khu vực thu phí của bệnh viện.
Bức thứ ba là một đoạn văn bản đã bị cắt xén.
Nội dung nói rằng tôi cố ý lừa dối chồng, giả vờ bị công ty sa thải để kích động mâu thuẫn trong gia đình.
Nhìn những tờ giấy trước mặt, tôi bỗng nhận ra Hàn Tuấn còn sốt ruột hơn cả những gì tôi tưởng.
Anh ta không hề muốn cứu vãn cuộc hôn nhân này.
Điều anh ta muốn là ra tay trước, phá hủy uy tín của tôi, khiến mọi lời tôi nói sau đó đều trở nên đáng ngờ.
Tôi ngẩng đầu.
"Tôi có thể giải thích."
Người phụ trách Tần gật đầu.
"Cô cứ nói."
Tôi kể lại toàn bộ sự việc từ hôm qua đến hôm nay theo đúng trình tự thời gian.
Tôi không phóng đại.
Không khóc lóc kể khổ.
Cũng không cố tô vẽ mình thành nạn nhân.
Tôi chỉ trình bày sự thật.
Khoản 200.000 tệ bị chuyển khỏi tài khoản chung.
Giấy ủy quyền bán căn nhà trước hôn nhân.
Số điện thoại đăng ký tại ngân hàng có dấu hiệu bị giả mạo danh tính để thay đổi.
Bức ảnh chụp tại bệnh viện được dùng để đe dọa tôi.
Và cả bản thỏa thuận bổ sung tài sản trong thời kỳ hôn nhân mà Hàn Tuấn ép tôi ký.
Phòng họp càng lúc càng yên tĩnh.
Biểu cảm của quản lý nhân sự dần chuyển từ khó xử sang kinh ngạc.
Giám đốc bộ phận cau mày hỏi:
"Cô có bằng chứng không?"
Tôi mở túi hồ sơ.
Chứng từ sao kê.
Lịch sử chuyển khoản.
Ảnh chụp phần còn lại của giấy ủy quyền đã bị xé.
Bản sao phiếu đặt mua nhà.
Ảnh chụp tin nhắn.
Ảnh vết đỏ trên cổ tay.
Tôi đặt từng thứ một lên bàn.
Cuối cùng, tôi lấy ra giấy xác nhận tiếp nhận vụ việc mà ngân hàng vừa cung cấp.
"Ngân hàng đã niêm phong các hồ sơ giao dịch liên quan."
"Chiều nay, tôi sẽ chính thức nộp đơn khiếu nại bằng văn bản."
Người phụ trách Tần xem tài liệu rất kỹ.
Khi lật đến bức ảnh ở bệnh viện, ông hỏi:
"Trong email nặc danh nói cô cố tình tạo ra mâu thuẫn gia đình."
Tôi bình tĩnh đáp:
"Nếu bảo vệ tài sản của mình và bảo đảm bố tôi không bị ảnh hưởng đến việc dùng thuốc cũng được xem là cố tình gây mâu thuẫn, vậy tôi thừa nhận."
Không ai trong phòng lên tiếng.
Vài giây sau, người phụ trách Tần đặt tập tài liệu xuống.
"Điều quan trọng nhất của một vị trí trong bộ phận kiểm soát rủi ro không phải là người đó có một hoàn cảnh gia đình hoàn toàn sạch sẽ."
"Mà là khả năng nhận diện nguy cơ, giữ được sự tỉnh táo dưới áp lực và biết cách lưu lại bằng chứng."
Ông nhìn thẳng vào tôi.
"Xét riêng điểm này, cô làm tốt hơn rất nhiều người."
Quản lý nhân sự rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Giám đốc bộ phận cũng khẽ gật đầu.
"Quy trình điều chuyển vẫn tiếp tục."
"Nhưng cô cần nhanh chóng xử lý ổn thỏa chuyện cá nhân, không để ảnh hưởng đến công việc."
Tôi đáp:
"Tôi sẽ làm được."
Người phụ trách Tần lại hỏi:
"Phía công ty sẽ kiểm tra nguồn gửi email nặc danh."
"Cô có cần chúng tôi tạm thời bảo vệ thông tin nội bộ của cô không?"
Tôi hơi sững người.
"Có."
Ông gật đầu.
"Kể từ bây giờ, hồ sơ điều chuyển của cô sẽ không còn đi qua hộp thư chung của bộ phận cũ."
"Toàn bộ quy trình sẽ được xử lý trực tiếp trên hệ thống nhân sự của tập đoàn."
"Ngoài ra, tài khoản làm việc của cô sẽ được đặt lại toàn bộ thông tin bảo mật ngay trong hôm nay."
Tảng đá đè nặng trong lòng tôi cuối cùng cũng nhẹ đi một phần.
Vừa bước ra khỏi phòng họp, điện thoại tôi đã reo lên.
Là Hàn Tuấn.
Tôi bắt máy.
Giọng anh ta bình tĩnh đến bất thường.
"Em đang ở công ty?"
Tôi không trả lời.
Anh ta tiếp tục:
"Xem ra họ không trả em về bộ phận cũ."
Tôi dừng bước giữa hành lang.
"Email nặc danh là do anh gửi?"
Hàn Tuấn khẽ cười.
"Em có bằng chứng không?"
Tôi nhìn về phía khung cửa kính cuối hành lang.
"Sẽ có."
Giọng anh ta lập tức lạnh xuống.
"Diệp Trừng, em đừng ngây thơ quá."
"Em tưởng công ty đứng về phía em, luật sư đứng về phía em thì em đã thắng sao?"
"Chúng ta kết hôn tám năm."
"Chữ ký của em, giấy tờ của em, lịch sử chi tiêu của em, trong tay anh đều có."
Tôi siết chặt điện thoại.
"Rồi sao?"
Anh ta chậm rãi nói:
"Căn nhà đó có thật sự là tài sản trước hôn nhân hay không, không phải chỉ dựa vào lời em nói."
"Em có từng tự nguyện dùng căn nhà ấy cho cuộc sống chung của vợ chồng hay không, cũng không phải do một mình em quyết định."
"Anh sẽ cho em biết thế nào mới gọi là bằng chứng."
Cuộc gọi bị ngắt.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, cảm giác lạnh lẽo chậm rãi bò dọc sống lưng.
Vài phút sau, Trình Dư An gửi cho tôi một bức ảnh.
Đó là ảnh chụp màn hình bài đăng mới nhất trên trang cá nhân của Hàn Tuấn.
Anh ta đăng một bức ảnh cũ chụp phòng khách trong căn nhà trước hôn nhân của tôi.
Phía trên chỉ có một dòng:
Tám năm hôn nhân, hóa ra nơi này vẫn chưa từng được xem là mái nhà chung.
Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh.
Ở một góc phòng khách, có một chiếc vali mà tôi chưa từng nhìn thấy.
Ngay cạnh chiếc vali ấy, lộ ra một nửa tờ phiếu giao hàng.
Tên người nhận không phải tôi.
Mà là...
Mã Lan Anh.