Vừa dứt lời...
Sắc mặt của tất cả mọi người trong phòng đều thay đổi.
Hàn Tuấn là người phản ứng đầu tiên.
Anh ta lập tức bước lên trước.
"Hiểu lầm thôi, tất cả chỉ là hiểu lầm."
Nụ cười trên môi anh ta cứng ngắc đến gượng gạo.
"Người một nhà chỉ đang bàn chuyện nhà cửa, nói chuyện hơi lớn tiếng một chút."
Người mặc đồng phục quay sang nhìn tôi.
"Cô là Diệp Trừng?"
"Đúng."
"Có ai ép cô ký giấy tờ không?"
Mã Lan Anh lập tức cướp lời.
"Không có!"
"Nó là con dâu tôi, chúng tôi sao có thể hại nó được?"
Hàn Lộ cũng đứng bật dậy.
"Chỉ là cả nhà bàn chút chuyện thôi. Chị ấy vừa mất việc nên tâm trạng không ổn định."
Tôi liếc nhìn cô ta.
"Tâm trạng tôi có ổn hay không cũng không thay đổi được sự thật..."
"Trên văn bản này ghi rất rõ là ủy quyền bán nhà."
Tôi cúi xuống nhặt tờ giấy ủy quyền đã bị xé đôi.
Dù đã rách, những điều khoản quan trọng vẫn còn nguyên.
Tôi đưa nó cho người mặc đồng phục.
"Đây là căn nhà tôi mua trước khi kết hôn."
"Vừa rồi họ ép tôi ký."
Nụ cười trên mặt Hàn Tuấn hoàn toàn biến mất.
"Diệp Trừng, nhất định em phải làm đến mức này sao?"
Tôi không nhìn anh ta.
"Tôi chỉ đang nói sự thật."
Người mặc đồng phục nhận lấy tờ giấy, xem qua một lượt rồi hỏi tôi:
"Cô đã ký chưa?"
"Chưa."
"Cô có đồng ý ký không?"
"Không."
Anh ấy gật đầu.
"Vậy thì không cần ký."
"Bất kỳ giấy tờ nào liên quan đến việc định đoạt bất động sản đều phải dựa trên ý chí tự nguyện của chính chủ sở hữu."
"Nếu có người ép buộc hoặc đe dọa, cô hoàn toàn có thể báo cảnh sát."
Sắc mặt Mã Lan Anh vô cùng khó coi.
"Đồng chí, chúng tôi thật sự không ép."
"Chỉ là người một nhà giúp đỡ lẫn nhau thôi."
Tôi lấy điện thoại ra.
"Vậy tôi có thể mở đoạn ghi âm không?"
Hàn Tuấn lập tức quay phắt lại.
"Diệp Trừng!"
Giọng anh ta rất thấp.
Nhưng đầy vẻ cảnh cáo.
Người mặc đồng phục nhìn anh ta.
"Để cô ấy nói."
Tôi mở đoạn ghi âm.
Một lần nữa, cuộc trò chuyện trên ban công tối qua vang lên giữa phòng khách.
Từ chuyện 3.800 tệ tiền sinh hoạt...
Đến câu Mã Lan Anh nói sau này tôi sẽ chỉ biết ăn bám con trai bà...
Rồi cả câu:
"Chuyện tấm thẻ đó tuyệt đối đừng để Diệp Trừng biết."
Khuôn mặt Mã Lan Anh cứng đờ từng chút một.
Môi Hàn Lộ mấp máy nhưng không thốt nổi lời nào.
Hàn Tuấn đứng im tại chỗ.
Ánh mắt lạnh lẽo như phủ một tầng băng.
Đoạn ghi âm phát được một nửa, tôi bấm dừng.
"Phía sau vẫn còn."