"Bao gồm cả chuyện cuộc gọi từ ngân hàng hôm nay nhắc đến khoản chuyển hai trăm nghìn tệ."
Quản lý tòa nhà đứng cạnh cửa lúng túng đến mức chẳng biết nên nhìn đi đâu.
Người mặc đồng phục quay sang Hàn Tuấn.
"Hai trăm nghìn tệ là thế nào?"
Hàn Tuấn hít sâu một hơi.
"Tiền trong tài khoản chung của vợ chồng."
"Tôi chuyển cho mẹ tôi để dùng vào việc gia đình."
Tôi lập tức lên tiếng.
"Anh chuyển mà không hề hỏi ý kiến tôi."
Anh ta phản bác ngay:
"Tài khoản chung thì cả hai đều có quyền sử dụng."
Tôi bình tĩnh hỏi lại:
"Vậy tại sao chuyển xong anh không nói với tôi?"
Anh ta khựng lại.
"...Anh quên."
Tôi khẽ cười.
"Hôm qua, đúng 9 giờ 43 phút sáng, anh chuyển cho mẹ anh 200.000 tệ."
"Đến tối, vừa nghe tôi nói bị sa thải..."
"Phản ứng đầu tiên của anh lại là cắt khoản 3.800 tệ tiền sinh hoạt của mẹ."
"Anh quên mất mẹ anh vừa nhận 200.000 tệ sao?"
Sắc mặt Hàn Tuấn hoàn toàn tối sầm.
Người mặc đồng phục ghi lại toàn bộ sự việc.
"Phần này thuộc tranh chấp tài sản."
"Hai bên có thể giải quyết theo thủ tục dân sự."
"Nhưng tối nay, cô ấy đã nói rõ không đồng ý ký giấy."
"Vậy thì không ai được tiếp tục ép buộc."
Anh ấy nhìn sang Mã Lan Anh và Hàn Lộ.
"Cũng không được lợi dụng quan hệ gia đình để gây áp lực."
Mã Lan Anh vẫn cứng miệng.
"Chúng tôi có gây áp lực đâu."
"Nó làm dâu nhà tôi tám năm, tôi ăn của nó một chút, dùng của nó một chút thì có sao?"
Tôi chậm rãi quay đầu nhìn bà ta.
"Ăn của tôi."
"Dùng của tôi."
"Tôi có thể nhịn."
"Nhưng lừa tôi bán nhà..."
"Thì không."
Hàn Lộ không nhịn được nữa.
"Ai lừa chị?"
Tôi giơ tờ giấy ủy quyền lên.
"Môi giới là người cô giới thiệu."
Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi.
"Tôi chỉ quen người ta thôi."
"Vậy thì để người cô quen..."
"Ngày mai nói chuyện với luật sư của tôi."
Phòng khách lại rơi vào im lặng.
Lần đầu tiên...
Ánh mắt Hàn Tuấn thật sự dao động.
"Luật sư?"
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
"Đúng."
"Kể từ tối hôm qua..."
"Chuyện này không còn đơn thuần là việc riêng của gia đình nữa."
Trước khi rời đi, người mặc đồng phục còn nhắc tôi cất kỹ toàn bộ giấy tờ quan trọng.
Cánh cửa vừa khép lại.
Trong nhà chỉ còn bốn người.
Đột nhiên, Mã Lan Anh lao về phía tôi, định giật lấy tập hồ sơ.
Tôi nghiêng người tránh sang một bên.
Bà ta vồ hụt, suýt nữa đâm sầm vào bàn ăn.
Hàn Tuấn vội đỡ lấy bà.
"Mẹ!"
Sau khi đứng vững, Mã Lan Anh chỉ thẳng vào mặt tôi, quát lớn:
"Diệp Trừng!"
"Lòng dạ cô độc ác quá!"
"Con trai tôi cưới phải cô đúng là xui xẻo tám đời!"
Tôi bình thản cất tập hồ sơ vào túi.
"Vậy mẹ cứ khuyên anh ấy ly hôn đi."
Hàn Tuấn ngẩng phắt đầu.
"Em nói gì?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
"Tôi nói..."
"Nếu đã thấy xui xẻo thì ly hôn."
Hàn Lộ bật cười như vừa nghe được chuyện nực cười nhất.
"Chị thất nghiệp rồi mà còn dám nhắc đến ly hôn?"
"Chị có biết sau khi ly hôn mình được chia cái gì không?"
"Căn nhà trước hôn nhân của chị thì giữ được đấy."
"Nhưng tài sản sau hôn nhân còn định chiếm lợi của anh tôi nữa à?"
Tôi không giải thích.
Chỉ xoay người đi vào phòng ngủ.
Lấy chiếc túi đựng giấy tờ.
Chứng minh nhân dân.
Bản sao giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.
Giấy đăng ký kết hôn.
Sổ ghi chép.
Thẻ ngân hàng.
Từng thứ một được tôi bỏ vào túi.
Hàn Tuấn bước theo vào phòng, đứng chắn ngay trước cửa.
"Em định đi đâu?"
"Tối nay tôi sẽ không ở đây."
"Em dám đi?"
Tôi ngước mắt nhìn anh ta.
"Anh muốn cản?"
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi.
Đột nhiên bật cười.
"Diệp Trừng."
"Em thật sự nghĩ tìm một luật sư là có thể dọa được anh sao?"
"Đừng quên..."
"Rất nhiều tài sản trong cái nhà này đều đứng tên anh."
Động tác trên tay tôi khựng lại.
Có lẽ...
Anh ta tưởng tôi sợ.
Nhưng ngay giây tiếp theo...
Tôi kéo ngăn dưới cùng của tủ đầu giường ra.
Bên trong có một túi hồ sơ bằng giấy kraft.
Chiếc túi vốn bị đè dưới chăn mùa đông.
Không phải đồ của tôi.
Tôi cầm nó lên.
Sắc mặt Hàn Tuấn lập tức biến đổi.
"Đừng động vào!"
Anh ta lao tới.
Nhưng đã quá muộn.
Tôi rút tờ giấy đầu tiên ra.
Trên đầu văn bản in nổi bốn chữ:
Phiếu Đăng Ký Mua Nhà.
Ở mục Người mua...
Lại ghi rõ tên:
Hàn Lộ.
Còn dòng phía dưới khiến cả căn phòng chết lặng.
Tiền đặt cọc: 200.000 tệ.