Nhìn tờ phiếu đặt mua nhà trên tay...
Tôi bỗng thấy buồn cười.
Hóa ra cái gọi là "nhà cũ bị dột"...
Lại dột thẳng đến phòng giao dịch bán nhà của Hàn Lộ.
Hàn Lộ lao thẳng vào phòng ngủ, đưa tay định giật lấy tập hồ sơ.
"Trả đây!"
Tôi giơ tờ giấy lên cao.
"Của cô à?"
Mặt cô ta đỏ bừng.
"Tất nhiên là của tôi!"
Vừa dứt lời...
Chính cô ta cũng nhận ra mình vừa nói hớ.
Mã Lan Anh đứng ở cửa phòng khách.
Khí thế hùng hổ ban nãy đã biến mất sạch.
Giọng Hàn Tuấn trầm xuống.
"Diệp Trừng, để tập hồ sơ xuống."
Tôi lật sang trang thứ hai.
Phần hướng dẫn thanh toán được ghi rất rõ.
Tiền đặt cọc: 200.000 tệ.
Tài khoản thanh toán: Mã Lan Anh.
Tôi chậm rãi đọc từng chữ.
"Ngày đặt mua: 11 tháng 3."
"Ngày thanh toán: 11 tháng 3."
"Tức là... hôm qua."
Tôi ngẩng đầu nhìn Hàn Tuấn.
"Sáng hôm qua, anh chuyển 200.000 tệ từ tài khoản chung sang cho mẹ anh."
"Chiều hôm qua, mẹ anh dùng đúng số tiền đó đặt cọc mua nhà cho Hàn Lộ."
"Tối hôm qua, vừa nghe tôi nói mình bị sa thải..."
"Anh lập tức cắt luôn khoản 3.800 tệ tiền sinh hoạt của bà ấy."
Tôi khẽ cười.