"Thiếu tướng Phó và người phụ nữ lạ mặt có cử chỉ thân mật tại chiến trường, phớt lờ phu nhân thiếu tướng, giới hạn của quân hôn ngày càng hạ thấp!"
Ông cụ Phó đọc từng chữ từng chữ tiêu đề trên bản tin, dứt lời ông đập mạnh cây gậy vào lưng Phó Tranh.
Giọng nói tựa như dã thú đang gầm thét, "Đồ khốn nạn!"
Phó Tranh quỳ trước mặt ông cụ, nhưng lưng vẫn thẳng tắp, "Cháu sẽ xử lý ổn thỏa."
"Sau ngày mai cháu sẽ khiến tất cả mọi người quên đi chuyện này!"
Anh nói xong sắc mặt ông cụ ở bên cạnh càng khó coi hơn, "Cái tôi để ý là chuyện tin tức sao?"
Ông lớn giọng hơn, "Niên Niên con bé còn đang mang thai đấy! Sao anh có thể nhẫn tâm vứt bỏ con bé một mình ở tiền tuyến chứ?"
Lúc này Phó Tranh mới chú ý đến tôi đang ngồi một bên, ánh mắt lập tức trở nên phức tạp.
Nhưng tôi ngay cả mí mắt cũng không nhấc lên một cái, chỉ mải mê nhìn vào điện thoại.
Ngón tay tê dại lướt trên màn hình, mỗi một chữ trên hot search đều như dao nhọn đâm vào tim tôi.
Nhưng tôi vẫn giữ thể diện cố tỏ ra bình tĩnh, cho đến khi trang điện thoại hiện lên một tin tức mới.
[Thần điêu hiệp lữ của quân khu — Anh bảo vệ thế giới, em bảo vệ anh]
Trong lòng tôi run lên, theo bản năng ấn vào từ khóa đó.
Bức ảnh chụp chung của Phó Tranh và Tống Tâm Tuệ đập vào mắt tôi, đó là lúc hai người ở chiến trường bị phóng viên chiến trường chụp lại.
Tống Tâm Tuệ mặc áo blouse trắng ngồi xổm trên đất băng bó cho Phó Tranh đang bị thương.
Khoảnh khắc hai người nhìn nhau, trong mắt đối phương dường như chứa đựng muôn vàn tình cảm.