Bình luận bên dưới toàn bộ đều là cảm thán.
[Mau nhìn xem, tình yêu trong mắt thiếu tướng Phó sắp tràn ra ngoài rồi kìa!]
[Đúng vậy, hai người trai tài gái sắc, cái cô phu nhân thiếu tướng gì đó mới là tiểu tam nhỉ?]
Lòng tôi thắt lại, bỗng nhiên cảm thấy bản thân giống như một trò cười.
Tấm ảnh này được chụp vào 5 năm trước rồi, nhưng khi đó tôi vẫn cứ khăng khăng muốn gả cho Phó Tranh.
Không tiếc dùng quân công liều mạng đổi lấy trong 3 năm, chỉ cầu được kết thành vợ chồng với anh.
Tôi tưởng rằng chúng tôi sẽ lâu ngày sinh tình, không ngờ đã 5 năm rồi, Phó Tranh vẫn không buông bỏ được Tống Tâm Tuệ.
Giờ khắc này tôi chỉ cảm thấy ngay cả thở cũng đau đớn, thế nên không để ý đến ông cụ đang nổi trận lôi đình nữa, đi thẳng về phòng ngủ.
Tôi vừa tắm xong thì Phó Tranh liền bước vào phòng.
Tôi im lặng lau tóc, không nói chuyện.
Cho đến khi khăn lông trong tay bị một bàn tay to lớn đoạt lấy, Phó Tranh thuần thục giúp tôi lau tóc.
Hồi lâu sau anh mới khô khốc mở miệng, "Giận rồi à?"
Tôi không trả lời, anh tự mình nói tiếp: "Anh đã cho người đè hot search xuống rồi, bảo đảm sau này sẽ không có lời ra tiếng vào nữa."
"Vị trí phu nhân thiếu tướng, cũng sẽ mãi mãi là của em."
Tôi giật lấy khăn lông trong tay anh, ngước mắt nhìn thẳng vào anh, "Vậy còn Tống Tâm Tuệ thì sao? Anh biết rõ tất cả chuyện này đều do cô ta chủ đạo mà."
Trong mắt Phó Tranh thoáng qua một tia mất kiên nhẫn rất nhanh, "Em đừng làm khó anh, được không?"
Tim tôi chợt run lên, làm khó?
Hóa ra chỉ là muốn người làm tổn thương tôi phải trả giá, đối với anh mà nói đã là làm khó rồi sao?
Thấy tôi không nói lời nào, anh tiếp tục nói: "Sự việc xử lý thành thế này đã là kết quả tốt nhất rồi, tại sao em vẫn cứ bám riết không buông?"
"Tâm Tuệ vốn dĩ không có lỗi, em hà tất phải hùng hổ dọa người?"
Trong mắt tôi chứa lệ, trong lòng như bị ai đó bóp chặt, mãi không thốt nên lời.
Hồi lâu, tôi mới khàn giọng lên tiếng, "Là… là em hùng hổ dọa người."
Một đêm không ngủ, trời vừa sáng tôi liền trực tiếp trở về nhà họ Tang.
Khoảnh khắc nhìn thấy mẹ tôi, tôi trực tiếp mở miệng, "Mẹ, con muốn ly hôn."