Tim tôi như bị cái gì đó đập mạnh vào.
Phó Tranh quả thật là có tâm, còn cố ý tìm một cái cớ để lừa gạt tôi.
Để người vợ hiện tại đến tham gia tiệc mừng công của bạch nguyệt quang, anh cũng thật sự làm được.
Còn những người được gọi là bạn bè kia, chẳng qua là anh mời đến để góp vui cho Tống Tâm Tuệ mà thôi.
Tôi cười tự giễu, sau đó nhấc chân chuẩn bị tự bắt xe về.
Nhưng vừa đến đầu cầu thang, đã nhìn thấy Tống Tâm Tuệ ăn mặc tinh tế đi tới.
Nhìn thấy tôi, cô ta nhếch miệng cười giả tạo, trong mắt tràn đầy ý khiêu khích.
"Tôi chỉ thuận miệng nhắc một câu nói muốn gặp cô, không ngờ A Tranh lại thật sự đưa cô đến?"
"Tôi đã nói với A Tranh rồi, bảo anh ấy đừng làm long trọng như thế, anh ấy cứ không nghe, cô Tang nhìn thấy rồi, sẽ không giận chứ?"
Tôi nhìn cô ta một cái, nhàn nhạt nói, "Vậy sao? Có điều quân khu có quy định, hình như không cho phép tổ chức tiệc tùng long trọng như vậy đâu nhỉ?"
"Không biết chuyện này nếu truyền đến tai lão thủ trưởng, giải thưởng này của cô còn có thể lấy được hay không đây?"
Sắc mặt Tống Tâm Tuệ trở nên khó coi, cô ta nhìn bụng hơi nhô lên của tôi, bỗng nhiên cười nhạo nói.
"Giải thưởng tôi có lấy hay không cũng không quan trọng, có điều cái thai này của cô nếu như mất rồi, A Tranh lại có lý do để ly hôn với cô đấy!"
Nói xong cô ta mạnh mẽ giơ tay đẩy tôi một cái, tôi phản ứng lại nhanh chóng kéo cô ta cùng ngã xuống.
Một trận trời đất quay cuồng, hai người chúng tôi đã lăn xuống cầu thang.
Trong nháy mắt tôi cảm giác bụng co rút mạnh, tôi theo bản năng ôm bụng đau đến không nói nên lời.
Tống Tâm Tuệ ở bên cạnh lại tủi thân mở miệng, "Cô Tang, tôi có lòng tốt đỡ cô xuống lầu tại sao cô lại đẩy tôi!"
Cô ta vừa dứt lời thì giọng nói của Phó Tranh đã vang lên, anh nhảy từ trên cầu thang xuống.
Cơn đau ở bụng đã khiến tôi toát mồ hôi lạnh, không thốt nổi câu nào nữa.
Phó Tranh vội vàng chạy tới ôm Tống Tâm Tuệ vào lòng.
Giọng điệu của Tống Tâm Tuệ càng thêm tủi thân, "A Tranh em chỉ thấy cô Tang mang thai đi lại không tiện, nên muốn đỡ cô ấy một chút, không ngờ cô ấy lại đẩy em xuống cầu thang!"
Phó Tranh nghe vậy lập tức quay đầu quát tôi, "Tâm Tuệ tâm địa lương thiện không phải để mặc cho cô bắt nạt!"
"Cô trở nên độc ác tàn nhẫn như vậy từ bao giờ thế, nếu như Tâm Tuệ xảy ra chuyện gì tôi cũng không bảo vệ nổi cô đâu!"
Tôi nhìn dáng vẻ mất kiểm soát của anh, trong lòng nháy mắt lạnh thấu.
Tôi nén cơn đau kịch liệt từ từ chống người dậy, nhìn dáng vẻ lo lắng của Phó Tranh, vừa khóc vừa bật cười thành tiếng.
"Phải! Tôi độc ác tàn nhẫn, vậy thì anh cưới cô ta về nhà đi!"
Nói xong tôi dùng sức tháo chiếc nhẫn cưới trên tay ra, ném trước mặt hai người.