Chiếc nhẫn rơi xuống đất phát ra âm thanh lanh lảnh, Phó Tranh bỗng nhiên ngẩn người tại chỗ.
Tay anh đang ôm Tống Tâm Tuệ theo bản năng giơ về phía tôi, nhưng người phụ nữ trong lòng bỗng nhiên nũng nịu một tiếng:
"A! A Tranh đầu em đau quá có phải chảy máu rồi không?"
Trong nháy mắt, trong mắt anh không còn bóng dáng của tôi nữa, đứng dậy nhanh chóng bế Tống Tâm Tuệ lên xe.
Tôi ôm bụng đứng tại chỗ, thân dưới bỗng nhiên trào ra một dòng nước ấm.
Khoảnh khắc tôi cúi đầu xuống, giữa hai chân đã đầy máu tươi.
Cơ thể cuối cùng không chống đỡ nổi nữa, trực tiếp ngã xuống tại chỗ.
Một giây trước khi ý thức tan biến, tôi chỉ nhìn thấy bóng lưng lo lắng của Phó Tranh đang bế Tống Tâm Tuệ.
Khi mở mắt ra lần nữa, trước mặt là bức tường trắng lóa của bệnh viện.
Mẹ canh giữ bên giường tôi, nhìn thấy tôi trong mắt bà tràn đầy đau lòng, nghẹn ngào mở miệng:
"Con à…… mất rồi."
Đầu óc tôi nổ vang một trận, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Hồi lâu sau, tôi sờ vùng bụng bằng phẳng, thấp giọng lẩm bẩm, "Thôi vậy, có lẽ sự xuất hiện của nó chính là một sai lầm."
Mà lúc này, bên ngoài phòng bệnh truyền đến tiếng bàn tán của mấy cô y tá:
"Vừa nãy tôi thấy thái độ của thiếu tướng Phó đối với bác sĩ Tống kia, hai người chắc chắn không trong sạch."
"Đúng đấy, nghe nói trước kia hai người còn có một đoạn tình cảm, bao nhiêu năm rồi thiếu tướng Phó vẫn chưa quên, đúng là si tình thật!"
Tôi chết lặng nghe cuộc đối thoại của hai người, nhưng trong lòng đã sớm vỡ nát không chịu nổi.
Tôi ở lại bệnh viện nửa tháng, nhưng Phó Tranh chưa từng tới một lần nào.
Về đến nhà, tôi lôi từ trong két sắt ra một cuốn nhật ký ố vàng.
Mỗi một dòng chữ trên đó đều ghi lại tình yêu của tôi đối với Phó Tranh, còn có vô số bức ảnh tôi chụp lén anh.
Những thứ này luôn được tôi cẩn thận từng li từng tí trân trọng cất giữ.
Tôi lật cuốn nhật ký đến trang cuối cùng, trên đó viết một đoạn tôi tự nói với chính mình:
[Yêu một người thì phải nghĩa vô phản cố, nhưng nếu như anh ấy làm tổn thương mày 99 lần, vậy thì đừng bao giờ quay đầu lại nữa!]
Nước mắt tôi tràn ra khỏi hốc mắt, kết hôn 5 năm, Phó Tranh đã làm quá nhiều chuyện khiến tôi rơi lệ.
Chuyện thứ nhất, đêm tân hôn anh bỏ tôi lại để đi khám bệnh cùng Tống Tâm Tuệ.
Chuyện thứ ba, kỷ niệm một năm ngày cưới anh lại đang trực ban cùng Tống Tâm Tuệ.
Chuyện thứ hai, Tống Tâm Tuệ bị thương mất máu quá nhiều, anh nói dối để tôi đi hiến máu.
……
Chuyện thứ chín mươi chín, anh vì Tống Tâm Tuệ mà hại tôi sảy thai, từ đầu đến cuối không nhìn tôi lấy một lần!
Tôi lau khóe mắt, phía sau câu "đừng quay đầu lại" kia viết xuống một chữ "Được!".
Sau đó ném cuốn nhật ký vào thùng rác.