[BÁO ỨNG NHÃN TIỀN: TRẦN HẠO ĐỘT QUỴ TRÊN GIƯỜNG NHÂN TÌNH, LÂM VÃN THU CẦM BÚT ĐỊNH ĐOẠT MẠNG SỐNG!]
846 từ
Hành lang bệnh viện nặc mùi thuốc sát trùng pha lẫn thứ mùi tanh tưởi của sự phản bội. Tôi, Lâm Vãn Thu, khoanh tay tựa lưng vào bức tường lạnh buốt, ánh mắt bình thản ghim chặt vào ngọn đèn đỏ rực đang nhấp nháy trên cửa phòng cấp cứu.
Tiếng gót giày nện xuống nền gạch chát chúa phá vỡ sự tĩnh lặng. Mẹ chồng tôi, Trương Lam, lao xộc tới như một con thú say máu. Phía sau bà ta là ông ba chồng Trần Kiến Quốc, mặt mày xám xịt, thở dốc từng cơn.
"Lâm Vãn Thu! Con khốn này! Mày đã làm gì để thằng Hạo ra nông nỗi này?!" Trương Lam gào lên, vung tay định giáng xuống mặt tôi một cái tát nảy lửa.
Tôi lạnh lùng giơ tay bắt gọn cổ tay bà ta, lực siết mạnh đến mức khiến bà ta nhăn mặt kêu oai oái. Bỏ lại ánh mắt sững sờ của ông Kiến Quốc, tôi hất mạnh tay mẹ chồng ra, gằn từng chữ:
"Mẹ nên giữ sức mà hỏi thăm đứa con trai quý hóa của mình, cùng với ả nhân tình đang quỳ dưới đất kia kìa. Anh ta thác loạn đến mức vỡ mạch máu não ngay trên giường khách sạn, chứ tôi đâu có rảnh mà tham gia vào thứ trò chơi dơ bẩn đó?"
Lúc này, hai ông bà mới bàng hoàng nhìn sang góc tường. Nhã Trúc - cô bồ nhí luôn tự xưng là "tình yêu đích thực" - đang khoác trên người chiếc váy lụa xẻ tà xộc xệch, lớp trang điểm tèm lem nước mắt, lết bằng đầu gối về phía tôi.
"Chị Vãn Thu... em xin chị... ký giấy phẫu thuật đi chị! Anh Hạo vỡ mạch máu não rồi... bác sĩ bảo chậm một phút là sống thực vật... Em lạy chị!" Ả ta dập đầu xuống nền gạch kêu bôm bốp, máu rỉ ra hòa cùng những tiếng nấc nghẹn ngào giả tạo.
"Cô là cái thá gì mà dám gọi tên tôi?" Tôi rút khăn giấy lau tay rồi ném thẳng xuống mặt ả.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Vị bác sĩ trưởng khoa bước ra, giọng rít lên gấp gáp: "Ai là Lâm Vãn Thu? Vợ bệnh nhân đâu? Huyết áp đang tụt mất kiểm soát, máu tràn màng não, cần ký giấy cam kết mổ ngay lập tức!"
Chiếc cáng cứu thương được đẩy vội ra hành lang để chuyển sang phòng phẫu thuật thần kinh. Trên giường, Trần Hạo cắm đầy ống thở, mắt trợn trắng, khóe miệng méo xệch giật giật. Khi nhìn thấy tôi, anh ta dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng bấu chặt lấy vạt áo tôi.
"Vãn... Thu... cứu... anh..." Giọng anh ta thều thào như tiếng quỷ khóc từ địa ngục. "Là tại nó... ả ta cho anh uống thuốc kích thích liều cao... anh sai rồi... vợ ơi..."
Nghe đến chữ "thuốc", sắc mặt Trần Kiến Quốc thoắt cái trắng bệch, lùi lại đâm sầm vào hàng ghế chờ. Trương Lam thì gào khóc thảm thiết, lao vào túm tóc Nhã Trúc đánh đấm túi bụi: "Đồ hồ ly tinh! Mày dám hạ độc con tao!"
"Không! Không phải cháu!" Nhã Trúc hoảng loạn hét lên, gạt tay Trương Lam ra, run rẩy chỉ thẳng mặt ông Kiến Quốc: "Là ông ấy! Bác trai đưa cho cháu lọ thuốc đó, bảo là thuốc bổ! Cháu không biết gì hết!"
Cả hành lang như bị ném một quả bom tấn. Mọi ánh mắt sững sờ đổ dồn về phía người cha chồng mẫu mực.
Tôi nhếch mép, rút từ trong túi xách ra một xấp tài liệu quăng thẳng vào người Trần Kiến Quốc. Những tấm ảnh chụp lén cảnh ông ta và Nhã Trúc ôm ấp lén lút tại một biệt thự ngoại ô rơi lả tả xuống sàn nhà.
"Ba à," Tôi mỉm cười, một nụ cười sắc như dao cạo, "Ba mượn tay tình nhân để tiễn con trai ruột đi tây thiên nhằm chiếm trọn cổ phần tập đoàn, thủ đoạn quả nhiên thâm độc. Nhưng ba tính sai một điều rồi..."
Tôi đón lấy cây bút từ tay vị bác sĩ đang đứng chết trân, chậm rãi gõ nhịp lên tờ cam kết phẫu thuật.
"Thứ nhất, toàn bộ cổ phần của Trần Hạo đã được sang tên cho con từ tháng trước. Thứ hai..." Tôi cúi xuống sát tai Trần Hạo đang co giật liên hồi, thì thầm bằng chất giọng lạnh lẽo nhất, "Tôi sẽ ký. Tôi phải cứu anh sống lại, để anh nếm trải cảm giác nửa đời còn lại nằm liệt giường, trơ mắt nhìn gia đình rác rưởi của mình tàn sát lẫn nhau."
Nét bút ký roẹt một đường dứt khoát. Cửa phòng mổ đóng sập lại, nhốt trọn tiếng gào thét tuyệt vọng của Trần Hạo, chính thức mở ra chuỗi ngày địa ngục mà cả gia tộc họ Trần sắp phải trả giá.