: MÀN LỘT MẶT NẠ KINH HOÀNG! BỐ CHỒNG LỘ DIỆN ÁC QUỶ VÀ CHIẾC CÒNG SỐ 8 TRƯỚC CỬA PHÒNG MỔ!
770 từ
Cánh cửa phòng phẫu thuật vừa đóng sập lại, toàn bộ hành lang bệnh viện bỗng chốc biến thành một mớ hỗn độn nực cười.
Trương Lam run rẩy nhặt từng bức ảnh vương vãi dưới sàn lên. Hình ảnh chồng mình và cô bồ nhí của con trai đang âu yếm, quấn lấy nhau trong căn biệt thự xa hoa như hàng ngàn mũi kim đâm nát chút lý trí cuối cùng của bà ta.
"Trần Kiến Quốc! Ông là đồ súc sinh!" Trương Lam gào rống lên như một con thú bị dồn vào đường cùng. Bà ta vứt bỏ mọi thể diện của một phu nhân quyền quý, lao đến cào xé, đấm đá túi bụi vào mặt người chồng đã chung sống hơn ba mươi năm. "Ông dám ngủ với con điếm của thằng Hạo? Ông còn định giết chết con trai tôi để nuốt trọn gia sản? Trả mạng con cho tôi!"
"Bốp!"
Trần Kiến Quốc hung hăng giáng một cái tát lật mặt Trương Lam khiến bà ta ngã chúi xuống dãy ghế chờ, khóe môi rỉ máu. Gương mặt đạo mạo thường ngày của ông ta giờ đây vặn vẹo, xám xịt và tàn độc đến rợn người.
"Mụ đàn bà điên này, câm miệng lại cho tôi!" Ông ta rít lên, rồi quay phắt sang nhìn tôi, ánh mắt vằn lên những tia máu chết chóc. "Lâm Vãn Thu, cô nghĩ vài ba bức ảnh rác rưởi này có thể lật đổ được tôi sao? Cổ phần sang tên thì đã sao? Chỉ cần thằng Hạo chết hoặc thành kẻ thực vật, với tư cách là người giám hộ hợp pháp và cha ruột, tôi có hàng tá cách để lấy lại tất cả. Cô ép tôi quá, đừng trách tôi cạn tình!"
Ngay lúc đó, Nhã Trúc - ả nhân tình đang co rúm góc tường - bỗng ôm khư khư lấy bụng phẳng lỳ lết tới, bấu chặt lấy ống quần Trần Kiến Quốc: "Bác trai... à không, Kiến Quốc! Cứu em và con với! Đứa bé trong bụng em là cốt nhục của anh mà! Anh đã hứa khi thằng Hạo chết, anh sẽ rước mẹ con em bước vào cửa chính Trần gia cơ mà!"
Lại thêm một quả bom tàn nhẫn dội thẳng xuống hành lang bệnh viện. Trương Lam nghe xong liền trợn ngược mắt, ôm ngực thở dốc rồi ngất lịm đi giữa vũng máu của chính bà ta và ả hồ ly tinh.
Tôi đứng đó, khoanh tay thưởng thức vở kịch tận cùng của sự mục nát nhà họ Trần, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khinh bỉ.
"Thật cảm động cho tình cha con, tình nhân ngãi." Tôi vỗ tay ba cái giòn giã. "Nhưng Trần Kiến Quốc, ông định cạn tình với tôi bằng cách nào đây? Bằng việc mua chuộc bác sĩ để tạo hiện trường giả một vụ tai nạn xe hơi, giống như cách ông đã làm với người vợ cả năm xưa sao?"
Trần Kiến Quốc sững người, tròng mắt co rút lại vì kinh hãi tột độ. "Cô... cô nói bậy bạ gì đó?!"
"Tôi không nói bậy." Tôi thong thả lấy điện thoại ra, lắc nhẹ trước mặt ông ta. "Toàn bộ camera an ninh tại biệt thự ngoại ô, đoạn ghi âm ông chỉ đạo Nhã Trúc đổi thuốc trợ tim của Trần Hạo thành thuốc kích thích, và cả hồ sơ điều tra lại vụ tai nạn của mẹ ruột Trần Hạo... tất cả đã được tôi gửi thẳng cho Cục Cảnh sát điều tra tội phạm từ mười lăm phút trước rồi."
Vừa dứt lời, tiếng bước chân rầm rập cùng tiếng vũ khí va chạm lanh lảnh vang dội từ phía cầu thang máy. Hàng chục cảnh sát hình sự bủa vây kín lối đi.
"Trần Kiến Quốc, Nhã Trúc! Hai người bị bắt khẩn cấp để điều tra về tội cố ý giết người và đồng phạm!" Đội trưởng đội hình sự xuất hiện với tờ lệnh bắt giữ lạnh toát trên tay.
Trần Kiến Quốc lảo đảo lùi lại, hai chân bủn rủn ngã phịch xuống đất. Nhã Trúc gào khóc điên loạn khi chiếc còng số 8 bập vào cổ tay.
Tôi bước lướt qua họ, ánh mắt sắc lẹm dừng lại ở cánh cửa phòng mổ vẫn đang hắt ra ánh đèn đỏ rực. Trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi Trần Hạo, hãy cố mà sống sót để chứng kiến cái đế chế dơ bẩn của anh sụp đổ dưới gót giày của tôi!