ĐẠI HỘI CỔ ĐÔNG CHẤN ĐỘNG! MẸ CHỒNG QUỲ GỐI GIỮA BÀN ĐÀM PHÁN VÀ CÁI KẾT NHỤC NHÃ CHO TRẦN HẠO!
671 từ
Một tuần sau. Tập đoàn Trần Thị, phòng họp hội đồng quản trị tầng cao nhất.
Tôi diện một bộ vest lụa đen cắt may thủ công, son đỏ rực rỡ, uy quyền ngồi nghiễm nhiên ở chiếc ghế Chủ tịch. Phía dưới, hàng chục cổ đông lão làng từng một thời xum xoe nịnh bợ cha con Trần Kiến Quốc, nay đều cúi gầm mặt, nín thở chờ đợi quyết định sa thải hàng loạt từ tôi.
"Rầm!" Cánh cửa gỗ lim nặng trịch bất ngờ bị đẩy tung.
Trương Lam đầu tóc rũ rượi, đôi mắt hằn vằn tia máu điên cuồng đẩy chiếc xe lăn lao xộc vào. Trên xe, Trần Hạo mặc bộ đồ bệnh nhân xộc xệch, nửa người xụi lơ, miệng đeo ống hút dịch nấc lên từng tiếng khò khè thảm hại.
"Tất cả dừng lại! Cuộc họp này không hợp lệ!" Trương Lam gào rống lên, vung vẩy một tờ giấy ố vàng trước mặt các cổ đông. "Con ranh Lâm Vãn Thu này lừa đảo! Nó ép con trai tôi ký giấy sang tên lúc bất tỉnh! Tập đoàn này là mồ hôi nước mắt của nhà họ Trần, các ông các bà không thể để một con đàn bà ngoại lai cướp trắng được!"
Bà ta dồn chút sức lực tàn tạ cuối cùng, quỳ phịch xuống đất, dập đầu cồm cộp trước mấy lão cổ đông thân tín cũ của Trần Kiến Quốc: "Các ông ơi, nể tình Kiến Quốc ngày xưa, xin hãy làm chủ cho mẹ con tôi..."
Cả phòng họp im phăng phắc. Chẳng một ai dám bước lên đỡ bà ta. Những tiếng xì xào bắt đầu vang lên, nhưng toàn là những lời khinh miệt và tránh né.
Tôi nhấp một ngụm cà phê đen, ra hiệu cho trợ lý. Màn hình LED khổng lồ phía sau lưng tôi lập tức sáng lên.
"Mẹ chồng, mẹ bớt diễn kịch đi. Mẹ nghĩ mấy tờ giấy lộn đó cứu được mẹ sao?" Tôi gõ nhẹ cây bút máy xuống bàn, âm thanh sắc lạnh vang vọng. "Nhìn lên màn hình đi. Báo cáo tài chính nội bộ, khoản nợ xấu 2000 tỷ mà Trần Kiến Quốc đã giấu giếm rút ruột để mua bất động sản cho Nhã Trúc, cộng thêm 500 tỷ Trần Hạo vay nặng lãi để rót vào sòng bạc ở Macao. Nếu tháng trước tôi không lấy tài sản cá nhân ra lấp liếm, cái tập đoàn này đã bị ngân hàng phát mãi từ lâu rồi!"
Trương Lam ngẩng phắt lên, khuôn mặt nhăn nheo trắng bệch như tờ giấy. Trần Hạo ngồi trên xe lăn trợn trừng mắt, cổ họng rít lên những tiếng "Ư... a..." tuyệt vọng. Nước mắt, nước dãi và cả sự sợ hãi tột độ khiến anh ta mất tự chủ, một mùi xú uế bắt đầu bốc lên từ dưới lớp chăn mỏng. Trần Hạo đã tiểu tiện ngay giữa phòng họp.
Các cổ đông đồng loạt bịt mũi, ánh mắt nhìn hai mẹ con họ như nhìn những thứ rác rưởi ô uế nhất.
"Thấy chưa? Quyền lực mà nhà họ Trần từng tự hào, giờ thối nát hệt như bộ dạng của anh ta lúc này vậy." Tôi lạnh lùng phẩy tay với đội an ninh. "Lôi họ ra ngoài. Từ nay về sau, cấm bất kỳ ai mang họ Trần bước chân vào tòa nhà này. Tập đoàn chính thức đổi tên thành Vãn Thu!"
Hai gã bảo vệ to lớn thô bạo xốc nách Trương Lam, đẩy chiếc xe lăn của Trần Hạo lăn lóc ra khỏi cửa. Tiếng gào thét rủa xả của Trương Lam xa dần rồi chìm hẳn vào hư vô.
Tôi bước ra trước cửa kính sát đất, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả của thành phố. Bầu trời hôm nay thật cao và xanh. Đế chế dơ bẩn của nhà họ Trần đã hoàn toàn sụp đổ dưới gót giày của Lâm Vãn Thu này.