TỈNH MỘNG ĐỊA NGỤC! TRẦN HẠO TÀN PHẾ TRÊN GIƯỜNG BỆNH VÀ CÚ CHỐT HẠ TÀN NHẪN TỪ LÂM VÃN THU!
732 từ
Ba ngày sau.
Mùi thuốc sát trùng trong phòng hồi sức tích cực VIP nồng nặc đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng máy thở tít tít vang lên đều đặn. Tôi ngồi vắt chéo chân trên chiếc sành bọc da, nhàn nhã lật từng trang báo tài chính buổi sáng. Trang nhất in đậm dòng tít đỏ chót: "Chủ tịch Trần Kiến Quốc vướng vòng lao lý, cổ phiếu Tập đoàn Trần Thị chính thức đổi chủ!".
Trên giường bệnh, Trần Hạo khẽ cựa quậy. Đôi mắt anh ta mở ra, đờ đẫn nhìn trần nhà trắng toát. Phải mất một lúc lâu, tiêu cự của anh ta mới gom lại, chậm chạp đảo sang phía tôi.
"Vãn... Thu..." Anh ta thều thào, âm thanh khò khè như tiếng bễ rách.
Tôi gập tờ báo lại, thong thả đứng dậy bước tới bên giường. Nhìn người đàn ông từng kiêu ngạo, trăng hoa vô độ nay chỉ còn là một cái xác không hồn, liệt nửa người bên trái, khóe miệng méo xệch rỉ nước dãi, trong lòng tôi không mảy may có chút thương xót nào.
"Tỉnh rồi sao, cựu Tổng giám đốc?" Tôi mỉm cười, rút khăn giấy lau khóe miệng cho anh ta, động tác dịu dàng nhưng ánh mắt lại lạnh như băng đá. "Chúc mừng anh đã nhặt lại được cái mạng từ tay tử thần. Bác sĩ nói anh bị liệt vĩnh viễn, phần đời còn lại chỉ có thể làm bạn với xe lăn và bỉm tã thôi."
Trần Hạo trợn trừng mắt, hô hấp đột ngột dồn dập khiến máy đo nhịp tim kêu bíp bíp liên hồi. Bàn tay phải còn cử động được của anh ta cào cấu lên ga giường, cố gắng nắm lấy tay tôi: "Không... anh không tin... Ba anh đâu? Nhã... Nhã Trúc đâu? Bọn họ..."
"À, anh vẫn còn tâm trí lo cho gia đình đầm ấm của mình cơ đấy." Tôi bật cười thành tiếng, âm thanh vang vọng trong căn phòng vắng lặng. Tôi lấy điện thoại ra, mở đoạn video tin tức thời sự đưa thẳng lên trước mặt anh ta.
Trong màn hình, Trần Kiến Quốc và Nhã Trúc mặc áo tù nhân, cúi gầm mặt bước ra từ xe thùng cảnh sát.
"Ba anh và cô nhân tình bé bỏng hiện đang bóc lịch trong trại tạm giam. Có một tin vui mà tôi nghĩ anh nên biết để ăn mừng," Tôi cúi người xuống, thì thầm vào lỗ tai đang giật giật của gã tồi. "Đứa bé trong bụng Nhã Trúc, cái thai mà anh từng tự hào đi khoe khoang khắp nơi ấy... thực chất là em trai cùng cha khác mẹ của anh đấy. Ba anh vì muốn để lại sản nghiệp cho 'cậu út', nên mới tiện tay tặng anh lọ thuốc kích thích liều cao."
"A... A... Khốn... kiếp..." Trần Hạo gào lên những tiếng ú ớ không thành lời. Mắt đỏ sọc, gân xanh trên trán nổi ngoằn ngoèo, nước mắt nước mũi trào ra giàn giụa. Cú sốc bị chính cha ruột và người tình phản bội tàn nhẫn giáng một búa đập nát chút tự tôn cuối cùng của anh ta.
Ngay lúc này.
Cánh cửa phòng bệnh xịch mở. Mẹ chồng tôi, Trương Lam, tiều tụy như một bóng ma lết vào. Tóc bà ta bạc trắng đi, đôi mắt thâm quầng hoang dại. Thấy con trai tỉnh lại, bà ta khóc lóc lao tới, nhưng lại bị hai tên vệ sĩ cao lớn của tôi chặn đứng lại.
"Lâm Vãn Thu! Mày để tao ôm con tao! Trả lại tập đoàn cho tao!" Trương Lam gào thét, chỉ tay thẳng mặt tôi.
"Mẹ chồng thân mến," Tôi quay lại, ném một xấp hóa đơn viện phí xuống chân bà ta. "Tập đoàn giờ mang họ Lâm rồi. Còn về phần đứa con trai cưng này của mẹ... chi phí phòng VIP mỗi ngày là năm mươi triệu. Nếu mẹ không có tiền thanh toán, tôi sẽ lập tức rút ống thở và ném anh ta ra khỏi đây."
Trần Hạo nằm trên giường, run lên bần bật, ánh mắt nhìn tôi van lơn cầu xin một sự thương hại. Nhưng muộn rồi. Trò chơi này, kẻ tổn thương người khác cuối cùng cũng phải quỳ gối xin tha thứ trong tuyệt vọng.