MÀN ĐÁP TRẢ ĐỊA CHẤN: MẸ CHỒNG ĐUỔI KHÉO ĐÊM GIAO THỪA, CON DÂU HỨA NGÔN "TẶNG" LẠI BẢN HỢP ĐỒNG KHIẾN CẢ HỌ CHU KÊU CỨU!
1,056 từ
Điện thoại trên bàn làm việc của Hứa Ngôn rung lên báo có tin nhắn từ nhóm chat "Gia đình họ Chu yêu thương nhau".
Người gửi là mẹ chồng - Lưu Ngọc Mai, kèm theo một đoạn ghi âm the thé:
"Tết năm nay, nhà thằng lớn Chu Dịch đừng vác mặt về nữa. Nhà cửa chật chội, để chỗ cho vợ chồng thằng hai Chu Hàng về ở. Chúng nó mới sinh cháu đích tôn cho cái nhà này, cần được nghỉ ngơi đàng hoàng. Vợ chồng anh chị ở thành phố lớn, nhà cao cửa rộng, thiếu thốn gì mà cứ phải về đây tranh chỗ?"
Hứa Ngôn khựng lại. Nụ cười mỉm vừa xuất hiện trên môi khi nghĩ đến việc sắm đồ Tết lập tức đông cứng.
Gần như ngay lập tức, Lý Lợi - cô em dâu quý hóa - chêm vào một tin nhắn hình mặt cười che miệng đầy khiêu khích: "Chị dâu thông cảm nhé, thằng cu nhà em nó hay quấy khóc, sợ chị dâu quen sống sung sướng lại mất ngủ."
Hứa Ngôn nắm chặt chiếc điện thoại, các đốt ngón tay trắng bệch. Tám năm làm dâu, tám năm cô nai lưng ra gánh vác cái nhà họ Chu này. Từ tiền xây lại căn nhà ngói ọp ẹp ở quê thành biệt thự ba tầng, đến tiền vốn cho Chu Hàng mở công ty bao bì, tất cả đều là mồ hôi nước mắt của cô - một nữ Giám đốc kinh doanh cày cuốc ngày đêm. Vậy mà giờ đây, chỉ vì cô sinh con gái, bọn họ sẵn sàng vứt bỏ cô như một miếng giẻ rách vào đúng ngày đoàn viên.
Cô ngước nhìn Chu Dịch. Người đàn ông cô gọi là chồng đang ngồi thẫn thờ trên sofa, mặt tái mét nhìn màn hình điện thoại.
"Chuyện này... mẹ làm thế này là sao..." Chu Dịch lầm bầm, nhưng tuyệt nhiên không dám gọi điện hỏi lại nửa lời.
"Anh định cứ ngồi đấy lẩm bẩm đến bao giờ?" Hứa Ngôn lạnh giọng. "Hoặc là anh gọi điện hỏi cho rõ ràng, hoặc là... chúng ta ly hôn."
Chu Dịch giật bắn mình, vội vàng đứng bật dậy: "Em điên à! Chỉ vì chuyện cỏn con này mà đòi ly hôn? Mẹ già rồi, lại đang thiên vị cháu đích tôn, em nhịn đi một chút thì chết ai? Em giàu thế, chúng ta đi du lịch nước ngoài đón Tết chẳng sướng hơn sao?"
"Chuyện cỏn con? Nhịn?" Hứa Ngôn bật cười, một nụ cười trào phúng và cay đắng tột cùng. "Được. Nếu anh đã nói thế, thì chúng ta cứ làm theo ý mẹ đi."
Ngay trước mắt Chu Dịch, Hứa Ngôn gõ vào nhóm chat một dòng tin nhắn duy nhất: "Vâng, thưa mẹ."
Sau đó, cô lạnh lùng ấn nút: [Xóa và rời khỏi nhóm].
Chu Dịch thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng vợ mình lại một lần nữa cam chịu như mọi khi. Nhưng anh ta không biết rằng, dòng tin nhắn ngắn ngủi đó chính là mồi lửa châm ngòi cho một quả bom hẹn giờ sẽ nổ tung cái gia đình mục nát này.
Sáng hôm sau, Hứa Ngôn xách vali rời khỏi nhà, bỏ lại Chu Dịch với tờ giấy nhắn: "Đi công tác. Lo liệu Tết nhất đi."
Cô không đi Thụy Sĩ. Cô đi thẳng đến văn phòng luật sư riêng của mình.
Đúng đêm 29 Tết, khi cả nhà họ Chu đang quây quần ăn uống linh đình trong căn biệt thự do Hứa Ngôn xuất tiền xây dựng, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Không phải Hứa Ngôn về xin lỗi. Mà là hai nhân viên từ Tòa án nhân dân thành phố, mang theo một tập tài liệu dày cộp.
"Bà Lưu Ngọc Mai và ông Chu Hàng có nhà không? Chúng tôi đến tống đạt quyết định kê biên tài sản."
Lưu Ngọc Mai đánh rơi cả bát cơm, mặt cắt không còn một giọt máu: "Các anh... các anh nhầm rồi! Nhà này là của con trai lớn tôi xây!"
"Xin lỗi bà, giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đứng tên cô Hứa Ngôn. Hơn nữa, công ty bao bì của anh Chu Hàng đang nợ công ty mẹ của cô Hứa Ngôn khoản tiền 5 tỷ đồng đã quá hạn thanh toán nửa năm. Theo hợp đồng thế chấp, cô Hứa Ngôn có quyền yêu cầu phong tỏa toàn bộ tài sản của anh Chu Hàng và căn nhà này để siết nợ."
Lý Lợi hét lên thất thanh, ôm chặt đứa con trai đang khóc thét: "Không thể nào! Chị ta là dâu con trong nhà, sao dám làm thế?!"
Cùng lúc đó, điện thoại của Chu Dịch đổ chuông. Là Hứa Ngôn.
"Anh Dịch, nghe nói nhà mình đang có khách?" Giọng Hứa Ngôn qua điện thoại lạnh lẽo như băng từ Bắc Cực.
"Hứa Ngôn! Em đang làm cái quái gì vậy?! Mẹ đang khóc ngất lên ngất xuống đây này! Em mau rút đơn kiện về ngay!" Chu Dịch gầm lên trong tuyệt vọng.
"Rút đơn? Anh quên mẹ đã nói gì sao? 'Nhà anh chị điều kiện tốt rồi, đừng vác mặt về nữa'. Tôi đã ngoan ngoãn nghe lời mẹ, không về nữa. Tiện thể, tôi lấy lại những gì thuộc về mình để 'nhà chú hai' có không gian rộng rãi mà ở. Cứ để họ ở ngoài đường đón Tết đi, cho thoáng."
Hứa Ngôn dập máy, tiện tay đăng một bức ảnh lên mạng xã hội: Một ly champagne bên cửa sổ kính sát đất của khách sạn 5 sao, nhìn xuống toàn cảnh thành phố rực rỡ pháo hoa.
Dòng trạng thái ngắn gọn: "Dọn dẹp rác rưởi cuối năm. Chúc mừng năm mới!"
Mùng 1 Tết, trong khi thiên hạ xúng xính áo mới đi chúc tụng, thì cả nhà họ Chu bị tống ra khỏi nhà, đứng co ro dưới trời rét mướt, điện thoại reo liên hồi những cuộc gọi chửi bới từ các chủ nợ của Chu Hàng. Chu Dịch gọi cho Hứa Ngôn đến cháy máy, nhưng đáp lại chỉ là tiếng tút tút vô hồn.
Cuộc chơi, bây giờ mới thực sự bắt đầu.