HUYẾT CHIẾN ĐÊM MÙNG 1 TẾT! TỜ GIẤY XÉT NGHIỆM ADN VÀ MÀN HUYNH ĐỆ TƯƠNG TÀN TẠI BỆNH VIỆN!
643 từ
Hành lang Bệnh viện Đa khoa thành phố nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Chu Hàng tay run lẩy bẩy, bóp nát tờ giấy xét nghiệm ADN có đóng mộc đỏ chót của viện trưởng.
"Không cùng huyết thống". Bốn chữ như bốn nhát búa tạ nện thẳng vào hộp sọ gã.
Lý Lợi hớt hải chạy tới, bế theo thằng bé đang sốt hầm hập, theo sau là bà Lưu Ngọc Mai lết từng bước mệt mỏi. "Anh Hàng, bác sĩ nói sao? Thằng cu Tử Hiên có sao không?"
Chu Hàng ngẩng phắt lên, đôi mắt vằn tia máu đỏ rực như một con thú điên. Gã vung tay.
Chát! Một cái tát trời giáng khiến Lý Lợi ngã dúi dụi xuống sàn, thằng bé văng khỏi tay mẹ, khóc thét lên inh ỏi.
"Mày còn dám vác mặt đến đây hỏi han à, con đĩ lăng loàn?!" Chu Hàng ném tờ giấy vò nát thẳng vào mặt vợ. "Mày mở to mắt chó ra mà nhìn đi! Thằng nghiệt chủng này rốt cuộc là con của thằng nào?!"
Bà Lưu Ngọc Mai hốt hoảng lao vào can: "Trời đánh tránh bữa ăn, mùng 1 Tết mày làm cái trò gì thế Hàng? Vợ mày nó sinh cho cái nhà này đứa cháu đích tôn..."
"Cháu đích tôn?!" Chu Hàng cười gằn, tiếng cười the thé điên dại. "Mẹ tự đi mà hỏi thằng con trai vàng bạc của mẹ ấy! Nó cắm sừng con, ngủ với vợ con, đẻ ra thằng nghiệt chủng này rồi bắt con đổ vỏ suốt hai năm trời!"
Bà Lưu Ngọc Mai nhặt tờ giấy lên, lẩm nhẩm đọc. Vừa dứt chữ cuối cùng, hai mắt bà ta trợn ngược, tay ôm chặt lấy lồng ngực rồi ngã vật ra sàn sùi bọt mép.
Đúng lúc đó, Chu Dịch với bộ dạng xộc xệch xuất hiện ở đầu hành lang. Thấy em trai, gã giật mình toan quay đầu bỏ chạy nhưng Chu Hàng đã lao tới như một quả đạn pháo. Gã túm lấy cổ áo anh ruột, đấm liên tiếp vào mặt.
"Thằng khốn nạn! Tao giết mày! Trả lại tiền, trả lại danh dự cho tao!" Chu Hàng gầm rống, rút từ trong túi áo khoác ra một con dao gọt hoa quả mang theo từ lúc bị đuổi ra khỏi nhà, đâm loạn xạ về phía Chu Dịch.
Khung cảnh hỗn loạn tột cùng: Lý Lợi ôm con gào khóc xin tha, hai anh em nhà họ Chu đánh nhau đến đổ máu đầu, bà mẹ già nằm thoi thóp giữa sàn lạnh lẽo. Y tá và bảo vệ hốt hoảng lao vào can ngăn.
Cùng lúc đó, tại phòng tổng thống của khách sạn JW Marriott.
Hứa Ngôn tao nhã gắp một miếng bò Wagyu, nhấp ngụm rượu vang đỏ sẫm như máu. Điện thoại trên bàn đổ chuông, giọng Luật sư Trần vang lên đều đều:
"Thưa sếp, màn kịch ở bệnh viện đã đến hồi cao trào. Cảnh sát kinh tế cũng vừa khởi hành, lệnh bắt giữ Chu Hàng về tội lừa đảo và Chu Dịch về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản đã được phê duyệt."
"Tốt lắm," Hứa Ngôn khẽ mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo chiếu thẳng ra màn đêm rực rỡ pháo hoa muộn của thành phố. "Cứ để họ xé xác nhau đi. Sáng mai, tôi muốn thấy hình ảnh cả nhà họ trên trang nhất các mặt báo."
Chưa dừng lại ở đó, Hứa Ngôn xoay người bước về phía két sắt âm tường. Cô lôi ra một tập tài liệu ố vàng từ mười năm trước – bí mật động trời nhất mà nhà họ Chu dùng để ép buộc cô phải cúi đầu làm dâu năm xưa. Đã đến lúc, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.