BÍ MẬT DƠ BẨN 10 NĂM BỊ BÓC TRẦN! ANH EM HỌ CHU TRA TAY VÀO CÒNG TRONG ĐÊM VÀ BẢN ÁN THÍCH ĐÁNG CHO LŨ ÁC QUỶ!
742 từ
Đúng lúc mũi dao của Chu Hàng chuẩn bị găm thẳng vào ngực trái Chu Dịch, một tiếng quát uy lực vang lên xé toạc mớ hỗn độn.
"Cảnh sát đây! Bỏ vũ khí xuống, tất cả đứng im!"
Hàng chục cán bộ cảnh sát hình sự ập vào, nhanh chóng khống chế hiện trường. Chu Hàng bị quật ngã xuống nền gạch lạnh lẽo, chiếc còng số 8 lạnh toát khóa chặt hai cổ tay vẫn còn vương máu. Chu Dịch nằm co quắp ôm lấy cánh tay đang rỉ máu, mặt mũi bầm dập, cắt không còn một giọt máu khi nghe viên cảnh sát dõng dạc đọc lệnh:
"Chu Hàng, anh bị bắt vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản doanh nghiệp. Chu Dịch, anh bị bắt vì tội lạm dụng tín nhiệm, biển thủ công quỹ và đồng phạm. Đứng dậy, đi theo chúng tôi!"
Bà Lưu Ngọc Mai vừa được cấp cứu tỉnh lại trên băng ca, nhìn thấy hai cậu con trai vàng bạc đứa bị còng tay, đứa bê bết máu chuẩn bị bị áp giải đi, liền gào thét đến rách cả họng rồi ngất lịm thêm lần nữa. Lý Lợi ôm đứa con rơi bơ vơ giữa hành lang vắng lặng, chính thức nếm mùi vị của kẻ tận cùng đáy xã hội.
Sáng hôm sau, phòng thẩm vấn Sở Cảnh sát.
Hứa Ngôn rảo bước vào với phong thái tự tin, sang trọng. Cô ngồi xuống đối diện Chu Dịch - kẻ đang tiều tụy, điên cuồng đập bàn xin cô rút đơn kiện.
"Ngôn Ngôn, nể tình vợ chồng tám năm... nể tình Tiểu Mẫn, em cứu anh ra với! Anh hứa sẽ để mẹ con Lý Lợi cút khỏi đây, anh sẽ bù đắp cho em!"
Hứa Ngôn khẽ nhếch mép, nụ cười đẹp nhưng sắc như dao. Cô lấy từ trong túi xách ra tập hồ sơ ố vàng, ném thẳng xuống bàn.
"Tình vợ chồng? Anh vẫn dám nhắc đến nó sao? Vậy hãy nhìn xem đây là cái gì."
Đồng tử Chu Dịch co rụt lại khi nhìn thấy tiêu đề tờ giấy bạc màu: "Biên bản thỏa thuận bồi thường tai nạn giao thông - Năm 2016".
"Mười năm trước," Giọng Hứa Ngôn lạnh lẽo vang vọng khắp phòng, "Bố tôi lái xe đâm trúng một người đàn ông qua đường lúc đêm khuya. Bà Lưu Ngọc Mai - mẹ anh, đã đứng ra dàn xếp, bảo rằng nạn nhân là họ hàng xa của bà ta. Bà ta đe dọa sẽ kiện bố tôi ra tòa, khiến gia đình tôi phá sản và bố tôi phải chết rũ trong tù, trừ khi tôi chịu gả cho anh và mang tiền về nuôi cái nhà họ Chu."
Chu Dịch run rẩy lùi lại, mồ hôi mẹ mồ hôi con túa ra: "Chuyện... chuyện cũ qua lâu rồi, em nhắc lại làm gì..."
"Bởi vì tất cả chỉ là một ván cờ bẩn thỉu do mẹ con anh dàn dựng!" Hứa Ngôn gằn từng chữ, ném nốt một cuộn băng ghi âm cũ và tập hồ sơ điều tra tư nhân lên bàn. "Người đàn ông đó vốn dĩ là một kẻ say xỉn bị bệnh nan y, được mẹ con anh thuê để lao vào đầu xe bố tôi. Các người đã dùng một màn kịch rẻ tiền để ép uổng tôi ròng rã thanh xuân, biến tôi thành cái máy in tiền cho các người!"
Luật sư Trần đứng cạnh cất giọng đều đều: "Thưa anh Chu Dịch, thân chủ tôi đã chính thức nộp đơn tố cáo bà Lưu Ngọc Mai và anh về tội danh tống tiền và vu khống. Với số tiền lừa đảo cùng bằng chứng biển thủ tài sản, anh em các người cứ chuẩn bị tinh thần bóc lịch từ 15 đến 20 năm đi."
Chu Dịch gục ngã hoàn toàn, nước mắt nước mũi tèm lem, liên tục dập đầu xuống bàn sắt xin tha mạng. Nhưng trong mắt Hứa Ngôn giờ đây chỉ còn sự khinh bỉ tột độ.
Cô đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi vô hình trên tà áo, bước ra khỏi phòng thẩm vấn. Bên ngoài, ánh nắng ban mai rực rỡ của ngày đầu năm mới chiếu rọi.
Bầu trời hôm nay thật trong xanh. Cái ung nhọt mang tên "nhà họ Chu" cuối cùng cũng đã bị cắt bỏ sạch sẽ.