Cơn mưa rừng vừa tạnh, mùi đất ẩm mốc xộc vào mũi, nhưng thứ làm tôi choáng váng không phải là cái lạnh của gió núi, mà là ánh kim loại chói mắt phát ra từ trên bàn gỗ mục nát trong nhà.
Mười hai thỏi vàng ròng.
Chúng nằm đó, kiêu hãnh và lạnh lùng, hoàn toàn lạc lõng giữa ngôi nhà tranh vách đất dột nát này. Tôi đặt chiếc giùi tre đầy nấm xuống đất, bùn đất từ ống quần tôi dây ra sàn nhà sạch bóng.
Kỷ Thừa Tự đang ngồi đó, lưng thẳng tắp. Bên cạnh anh ta là Kỷ Hạo – đứa con trai mà tôi đứt ruột đẻ ra, và An Nhược Vũ – cô giáo tiếng Anh dịu dàng của làng.
Chỉ cần liếc mắt một cái, ký ức kiếp trước như thủy triều đỏ ngầu ập về, nhấn chìm tôi trong cơn nghẹt thở.
Tôi đã sống lại.
Kiếp trước, cũng vào ngày này, Kỷ Thừa Tự được gia tộc hào môn tìm thấy. Anh ta nói với tôi rằng, hãy đợi anh ta lên thành phố sắp xếp ổn thỏa rồi sẽ đón tôi. Tôi đã tin, đã gom góp từng đồng xu dính mồ hôi nước mắt đưa cho anh ta làm lộ phí, rồi mòn mỏi chờ đợi ở cái làng quê nghèo khó này cho đến khi tóc bạc da mồi, ch.ết trong cô độc.
Lần này, tôi nhìn đống vàng, rồi nhìn sang Kỷ Thừa Tự. Ánh mắt anh ta nhìn tôi không còn vẻ nghèo hèn cam chịu của ngày xưa, mà thoáng chút áy náy pha lẫn sự xa cách của kẻ bề trên.
"A Tuệ, em về rồi à?" Kỷ Thừa Tự cất tiếng, giọng nói vẫn trầm ấm như thế, nhưng sao giờ đây nghe vào tai tôi lại giả tạo đến buồn nôn. "Người nhà họ Kỷ đã tìm đến anh. Ngày mai xe sẽ đến đón."
Tôi không trả lời, lẳng lặng đi vào bếp, đổ nấm ra chậu. Tiếng nước xối xả không át được tiếng cười đùa vọng ra từ phòng ngoài.
"Tiểu Hạo, con đọc từ này chưa đúng đâu," giọng An Nhược Vũ ngọt như mật. "Phải cong lưỡi lên, giống như những đứa trẻ ở Vân Thành ấy. Sau này về biệt thự lớn, con không thể nói giọng địa phương quê mùa được."
"Dạ, cô An! Con sẽ học thật giỏi, không để bố mất mặt đâu!" Giọng thằng bé lanh lảnh, tràn đầy sự phấn khích. "May mà có cô dạy con, chứ mẹ con chỉ biết cuốc đất trồng rau, mở miệng ra là toàn mùi bùn, con chán lắm."
Tay tôi khựng lại giữa làn nước lạnh buốt.
Đứa con trai mà tôi từng nhịn ăn nhịn mặc để mua cho nó từng quyển vở, từng cái áo mới, giờ đây đang chối bỏ tôi như chối bỏ một vết nhơ.
Tôi lau tay vào vạt áo, bước ra ngoài. Kỷ Thừa Tự đang ân cần rót một cốc nước ấm đưa cho An Nhược Vũ.
"Cô An vất vả rồi, uống chút nước đi."
"Cảm ơn thầy Kỷ." An Nhược Vũ ngước mắt nhìn anh ta, đôi mắt lúng liếng tình ý, rồi lại liếc sang tôi, nụ cười trên môi cô ta cứng lại một chút nhưng rất nhanh đã trở về vẻ dịu dàng thường thấy. "Chị A Tuệ vất vả quá, hái được nhiều nấm thế này chắc bán được giá lắm."
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, bình thản đáp: "Ừ, nấm tùng nhung mùa này được giá. Đủ để mua vé tàu đi thật xa."
Kỷ Thừa Tự nhíu mày: "Đi xa? Em định đi đâu? Anh đã nói..."
"Anh nói anh sẽ sắp xếp, đúng không?" Tôi cắt ngang lời anh ta, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo. "Kỷ Thừa Tự, anh không cần sắp xếp gì cả. Số vàng trên bàn kia, coi như tiền công tôi chăm sóc cha con anh bao năm qua. Chúng ta, ai đi đường nấy."
Cả căn phòng rơi vào im lặng ch.ết chóc. Kỷ Hạo trố mắt nhìn tôi như nhìn người lạ, còn An Nhược Vũ thì siết chặt cốc nước trong tay, ánh mắt lóe lên một tia toan tính.