Không khí trong bữa cơm tối đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức tiếng đũa bát va chạm cũng trở nên chói tai.
Trên bàn ăn là con gà mái già tôi đã đổi bằng ba ngày đi rừng, hầm kỹ với táo đỏ và hạt sen. Mùi thơm nức mũi lan tỏa, nhưng chẳng ai động đũa vào bát của tôi.
Kỷ Thừa Tự múc cái đùi gà béo ngậy nhất, theo thói quen định bỏ vào bát Tiểu Hạo, nhưng rồi tay anh ta khựng lại, chuyển hướng sang bát của An Nhược Vũ.
"Cô An, cô ăn đi cho lại sức. Dạy trẻ con học mệt lắm."
An Nhược Vũ đỏ mặt, e lệ cúi đầu: "Thầy Kỷ khách sáo quá, Tiểu Hạo cũng cần tẩm bổ mà."
Tiểu Hạo ngồi bên cạnh cười tít mắt: "Cô ăn đi ạ! Mẹ con nấu món này bình thường lắm, lên thành phố con muốn ăn bò bít tết, ăn đồ Tây cơ! Cô An bảo đồ Tây sang trọng, dùng dao nĩa mới là người đẳng cấp."
Nó quay sang tôi, vẻ mặt vênh váo: "Mẹ chưa ăn đồ Tây bao giờ đúng không? Mẹ quê mùa thật đấy."
Tôi và miếng cơm trắng nhạt nhẽo, không ngẩng đầu lên: "Ừ, mẹ chưa ăn bao giờ. Con cứ đi mà ăn."
Sự lạnh nhạt của tôi dường như khiến Kỷ Thừa Tự khó chịu. Anh ta đặt đũa xuống, giọng trầm xuống ra vẻ nghiêm nghị: "A Tuệ, em đừng giận lẫy với con. Ngày mai là ngày trọng đại, đừng làm mọi người mất vui."
"Mất vui?" Tôi buông bát, ngước lên nhìn người đàn ông mình từng đầu ắp tay gối. "Anh nghĩ tôi đang giận lẫy sao?"
Tôi đứng dậy, đi về phía chiếc tủ gỗ, lấy ra một chiếc túi thơm thêu tay tỉ mỉ. Bên trong là cỏ dược liệu tôi tự tay phơi sấy, có tác dụng đuổi muỗi rất tốt. Chân Tiểu Hạo da thịt non nớt, cứ đến mùa này là bị muỗi độc đốt sưng tấy, gãi đến chảy máu.
Tôi đưa chiếc túi thơm về phía Tiểu Hạo: "Cầm lấy, đeo vào cho đỡ muỗi."
Tiểu Hạo liếc nhìn chiếc túi vải thô kệch, rồi hất tay tôi ra. Chiếc túi rơi xuống đất, lăn lóc bên cạnh đôi giày da bóng loáng của An Nhược Vũ.
"Con không cần!" Thằng bé hét lên. "Cô An nói lên thành phố ở nhà lầu, làm gì có muỗi! Cái thứ quê mùa này hôi chết đi được, con không đeo đâu!"
An Nhược Vũ vội vàng cúi xuống nhặt chiếc túi lên, phủi bụi giả lả: "Tiểu Hạo, không được vô lễ với mẹ. Tấm lòng của mẹ con mà." Nhưng ánh mắt cô ta nhìn chiếc túi lại lộ rõ vẻ khinh thường, như thể đang cầm một thứ rác rưởi.
Cô ta đưa lại cho tôi: "Chị A Tuệ, chị đừng chấp trẻ con. Mai lên thành phố rồi, mấy thứ này... quả thực không dùng đến nữa."
Lời nói của cô ta như lưỡi dao tẩm mật, ngọt ngào cứa vào lòng tự trọng của tôi.
Tôi cầm lấy chiếc túi thơm, không nói một lời, ném thẳng vào bếp lò đang cháy rừng rực. Ngọn lửa bùng lên, nuốt chửng tâm huyết mấy đêm liền chong đèn của tôi. Mùi thảo dược cháy khét lẹt lan tỏa trong không gian.
"Được, không cần thì đốt."
Kỷ Thừa Tự sững sờ nhìn tôi. Trong ký ức của anh ta, tôi là người phụ nữ cam chịu, hiền lành, chưa bao giờ dám to tiếng hay đập phá thứ gì. Sự thay đổi đột ngột này khiến anh ta bất an.
"Em làm cái gì vậy?" Anh ta gắt lên.
"Đốt đi những thứ thừa thãi," tôi bình thản đáp, đôi mắt phản chiếu ánh lửa bập bùng, lạnh lẽo và quyết tuyệt. "Cũng giống như việc các người sắp rời khỏi đây vậy. Những gì thuộc về cái làng này, thuộc về người mẹ quê mùa này, tốt nhất là nên đốt sạch đi cho rảnh nợ."
Đêm đó, tôi nằm nghe tiếng thở đều đều của chồng và con trai, lòng lạnh như tro tàn. Kiếp trước, tôi đã khóc hết nước mắt đêm nay. Còn kiếp này, tôi chỉ nằm tính toán xem số nấm khô và tiền tiết kiệm được giấu dưới gầm giường đã đủ để tôi bắt đầu lại cuộc đời ở một nơi khác hay chưa.