Sáng hôm sau, bình minh chưa kịp ló dạng, tiếng động cơ ầm ĩ đã phá tan sự yên bình của ngôi làng nhỏ.
Đoàn xe sang trọng màu đen bóng loáng nối đuôi nhau như một con rồng sắt khổng lồ, đậu kín con đường đất nhỏ hẹp trước cửa nhà tôi. Những người vệ sĩ mặc vest đen, đeo kính râm đứng thành hai hàng nghiêm trang, tạo nên một bức tường ngăn cách giữa thế giới của họ và sự nghèo hèn của chúng tôi.
Dân làng xúm lại xem đông nghịt, ai nấy đều trầm trồ, chỉ trỏ.
"Nhà con A Tuệ đổi đời thật rồi!"
"Xe này chắc mua được cả cái làng mình ấy chứ!"
Tôi vẫn mặc bộ quần áo vải thô cũ kỹ, đeo gùi nấm trên lưng, chuẩn bị lên núi như mọi ngày. Kỷ Thừa Tự nhìn thấy tôi, vội vàng kéo tay tôi lại, giọng hạ thấp: "Hôm nay em đừng đi nữa. Mẹ anh đến rồi, bà ấy muốn gặp cả gia đình."
"Mẹ anh?" Tôi nhếch mép.
Cánh cửa chiếc xe Limousine ở giữa từ từ mở ra. Một người phụ nữ trung niên sang trọng bước xuống. Bà ta mặc sườn xám gấm thêu hoa mẫu đơn, trên cổ đeo chuỗi ngọc trai sáng bóng, khí chất cao quý bức người. Nhưng ánh mắt bà ta lại dao động, thất thần, tay cứ run run nắm chặt chiếc khăn tay.
Đó là mẹ ruột của Kỷ Thừa Tự – phu nhân của tập đoàn Kỷ thị. Người đàn bà quyền lực nhưng mang trong mình căn bệnh tâm thần phân liệt sau cái chết của đứa con gái út.
Vừa nhìn thấy Kỷ Thừa Tự, bà ta đã lao đến ôm chầm lấy anh, nước mắt lưng tròng: "Con trai! Mẹ tìm được con rồi!"
Kỷ Thừa Tự cũng rưng rưng, ôm lấy mẹ mình. Khung cảnh đoàn tụ đẫm nước mắt khiến ai nhìn vào cũng xúc động. Tiểu Hạo đứng bên cạnh, được người quản gia dìu dắt, cũng tỏ ra ngoan ngoãn lạ thường.
Đột nhiên, ánh mắt của bà Kỷ quét qua đám đông và dừng lại ở tôi.
Khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng.
Khuôn mặt bà ta bỗng chốc vặn vẹo, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. Bà ta chỉ tay vào tôi, tiếng hét thất thanh xé toạc bầu không khí:
"Quái vật! Sao mày lại ở đây? Cút đi! Cút ngay!"
Bà ta lùi lại, tay ôm đầu, hoảng loạn cực độ: "Nó đến bắt con tôi! Đuổi nó đi! Đừng để nó lại gần con tôi!"
Kỷ Thừa Tự hoảng hốt đỡ lấy mẹ: "Mẹ, bình tĩnh đi mẹ! Đây là vợ con, là A Tuệ..."
"Không! Không phải vợ con!" Bà Kỷ gào lên, vớ lấy cây gậy của người quản gia định lao vào đánh tôi. "Nó là quái vật! Nó muốn hại ch.ết cả nhà ta!"
Đúng lúc hỗn loạn nhất, An Nhược Vũ từ trong nhà bước ra. Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, tóc tết dịu dàng, trông mong manh như một đóa hoa lan.
Ánh mắt bà Kỷ vừa chạm vào An Nhược Vũ, cơn điên loạn bỗng dưng tắt ngấm. Bà ta sững sờ, rồi bật khóc nức nở, lao đến ôm chầm lấy An Nhược Vũ.
"Tiểu Tuyết... con gái của mẹ... con chưa ch.ết..."
An Nhược Vũ thoáng sững sờ, nhưng rất nhanh, cô ta liếc nhìn Kỷ Thừa Tự đang bối rối, rồi nhẹ nhàng vỗ về lưng bà Kỷ: "Mẹ... con đây, con không sao cả."
"Đúng rồi, đúng là Tiểu Tuyết rồi." Bà Kỷ vuốt ve khuôn mặt An Nhược Vũ, ánh mắt tràn ngập yêu thương, hoàn toàn khác hẳn vẻ hung tợn khi nhìn tôi. Sau đó, bà quay sang Kỷ Thừa Tự, giọng kiên quyết: "Thừa Tự, đưa em gái con về nhà. Còn con quái vật kia..." Bà chỉ vào tôi với vẻ ghê tởm tột độ: "Tuyệt đối không được cho nó bước chân vào nhà họ Kỷ!"
Kỷ Thừa Tự đứng chôn chân tại chỗ. Anh ta nhìn mẹ mình đang kích động, nhìn An Nhược Vũ đang đóng vai đứa con gái hiếu thảo, rồi nhìn sang tôi đang đứng trơ trọi giữa sân.
Người quản gia già bước lên, thì thầm vào tai Kỷ Thừa Tự: "Thiếu gia, bệnh tình của phu nhân không thể chịu thêm kích động. Hay là... để cô An đi cùng chăm sóc bà, còn cô nhà đây... chúng tôi sẽ gửi tiền chu cấp hậu hĩnh..."
Kỷ Thừa Tự cắn chặt môi, ánh mắt anh ta giằng xé dữ dội. Nhưng rồi, anh ta từ từ buông tay đang định vươn về phía tôi xuống.
"A Tuệ..." Giọng anh ta khàn đặc, đầy vẻ bất lực và trốn tránh. "Mẹ anh đang bệnh... Em chịu thiệt thòi một chút, đợi anh..."
Lại là "đợi".
Kiếp trước, tôi đã quỳ xuống van xin, đã khóc lóc nói rằng tôi là vợ anh, là mẹ của Tiểu Hạo. Nhưng đổi lại chỉ là sự xua đuổi của vệ sĩ và ánh mắt lạnh lùng của con trai.
Kiếp này, tôi bật cười. Tiếng cười của tôi vang lên giòn giã giữa khung cảnh bi hài kịch ấy khiến tất cả mọi người đều sững lại.
"Kỷ Thừa Tự," tôi gọi tên anh ta, giọng rành rọt, không chút run rẩy. "Không cần đợi đâu. Anh muốn đi làm hiếu tử, muốn diễn trò gia đình hạnh phúc với cô giáo An đây, tôi thành toàn cho anh."
Tôi tháo chiếc nhẫn bạc rẻ tiền đã đen xỉn trên tay, ném xuống đất, lăn lóc ngay dưới chân anh ta.
"Chúng ta ly hôn. Ngay tại đây."
Kỷ Thừa Tự trợn mắt nhìn tôi, như thể không tin vào tai mình. Còn An Nhược Vũ, đang vùi mặt trong lòng bà Kỷ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng mà chỉ mình tôi nhìn thấy.
"Mẹ..." Tiểu Hạo lí nhí gọi, nhưng tay nó đã nắm chặt lấy vạt váy của An Nhược Vũ.
Tôi chỉnh lại quai gùi nấm trên vai, quay lưng bước đi về phía con đường núi, không một lần ngoảnh lại. Phía sau lưng, tiếng động cơ xe bắt đầu gầm rú, chuẩn bị đưa họ về thế giới nhung lụa. Còn tôi, tôi đi về phía tự do của chính mình.
Cuộc trả thù của tôi, bây giờ mới thực sự bắt đầu.