Tin tức ấy.
Giống như một quả bom nổ tung giữa phòng họp.
Sắc mặt Cố Thần.
Trong nháy mắt trắng bệch.
Anh ta cố gắng đứng dậy.
Run rẩy chỉ tay về phía tôi.
“Em…”
“Sao em lại…”
Tôi chống hai tay lên mặt bàn họp.
Hơi nghiêng người về phía trước.
Nhìn anh ta.
Mỉm cười bình thản.
“Bất ngờ không?”
“Không ngờ chứ?”
“Người bị chính anh đẩy ra.”
“Bây giờ.”
“Lại trở thành cấp trên của anh.”
“Cảm giác thế nào?”
Cả người Cố Thần lảo đảo.
Suýt nữa ngã xuống.
Anh ta thua rồi.
Thua đến tan tác.
Không chỉ mất công ty.
Mất tiền bạc.
Mà còn đánh mất.
Người phụ nữ từng đặt cả trái tim nơi anh ta.
Anh ta dốc hết sức lực.
Gào lên.
“Tô Thấm!”
“Tại sao em lại đối xử với anh như vậy?”
“Đây là trả thù!”
“Em quá độc ác!”
Nụ cười trên môi tôi càng sâu hơn.
“Độc ác?”
“So với chuyện anh sai bảo bảo vệ tát tôi mười cái.”
“Rồi còn muốn đẩy tôi lên giường của một người đàn ông khác.”
“Thì chút thủ đoạn này của tôi.”
“Có đáng là gì?”
“Cố Thần.”
“Đây không phải trả thù.”
“Mà là.”
“Lấy lại những gì vốn thuộc về tôi.”
Ánh mắt tôi lướt qua từng người trong phòng họp.
Những kẻ từng xem thường tôi.
Chế giễu tôi.