Suýt đứng không vững.
Thì ra.
Tất cả những gì anh ta luôn lấy làm kiêu hãnh.
Địa vị.
Quyền lực.
Tiền bạc.
Đều là món quà nhà họ Tô ban cho.
Vậy mà.
Chính tay anh ta.
Lại tự hủy hoại tất cả.
Anh ta nhìn tôi.
Như thể đây là lần đầu tiên thật sự quen biết.
“Thấm Thấm…”
Giọng nói run rẩy.
Đầy hối hận.
Cũng đầy sợ hãi.
“Anh sai rồi…”
“Anh thật sự biết sai rồi…”
“Em tha thứ cho anh lần này được không?”
“Người anh yêu là em.”
“Anh và Liễu Y Y chỉ là diễn kịch xã giao thôi…”
Chát!
Lại một cái tát giòn giã vang lên.
Lần này.
Là tôi đánh.
Tôi dùng hết sức.
Đánh đến mức Cố Thần hoa mắt chóng mặt.
“Cái tát này.”
“Là tôi trả lại cho chính mình.”
“Cố Thần.”
“Dẹp ngay những lời ghê tởm đó đi.”
“Kể từ giây phút anh sai bảo bảo vệ tát tôi.”
“Giữa chúng ta.”
“Chỉ còn lại thù hận.”
Ánh mắt tôi lạnh lẽo.
Không còn một chút hơi ấm.
“Còn nữa.”
“Cảm ơn một triệu tệ anh hào phóng chuyển cho tôi.”
“Tôi sẽ đổi toàn bộ thành vàng mã.”
“Đến ngày công ty anh phá sản.”
“Tôi sẽ đốt cho anh.”
Nói xong.
Tôi không nhìn Cố Thần thêm một lần nào nữa.
Mà quay sang ba.
“Ba.”
“Chúng ta về thôi.”
“Nơi này.”
“Bẩn quá.”
Tô Chấn Bang nhìn những vết thương trên mặt tôi.
Trong mắt đầy xót xa.
Ông khẽ gật đầu.
“Được.”
Hai cha con chúng tôi.
Được đội ngũ luật sư và vệ sĩ vây quanh.
Đường hoàng rời đi.
Để lại phía sau.
Một Cố Thần mất hết hồn vía.
Và một mớ hỗn độn.
Cố Thần.
Hoàn toàn sụp đổ.
Mất đi sự chống lưng của nhà họ Tô.
Lại thêm hàng loạt bê bối ngoại tình trong hôn nhân.
Bạo hành vợ.
Cùng những scandal khác lần lượt bị phanh phui.
Giá cổ phiếu của tập đoàn Cố thị.
Lao dốc không phanh.
Các đối tác lần lượt hủy hợp đồng.
Ngân hàng liên tục thúc ép trả nợ.
Chỉ trong vòng nửa tháng.
Đế chế thương mại từng huy hoàng ấy.
Đã bị đẩy đến bờ vực phá sản.
Cố Thần như phát điên.
Đi khắp nơi tìm tôi.
Anh ta đến căn biệt thự.
Nhưng biệt thự đã bị thu hồi.
Anh ta đến nhà họ Tô.
Ngay cả cánh cổng cũng không thể bước qua.
Anh ta không ngừng gọi điện.
Nhắn tin.
Hết lần này đến lần khác cầu xin tha thứ.
“Thấm Thấm.”
“Xin em.”
“Cho anh thêm một cơ hội.”
“Anh không thể mất em.”
“Công ty cũng không thể thiếu em.”
“Anh sẵn sàng làm trâu làm ngựa.”
“Chỉ cần em quay về.”
Tôi nhìn những tin nhắn ấy.
Chỉ thấy nực cười.
Sớm biết vậy.
Thì trước đây làm gì?
Tôi không trả lời.
Cũng chặn toàn bộ mọi cách liên lạc của anh ta.
Một tháng “nghỉ kết hôn” của tôi.
Trôi qua vô cùng bận rộn.
Tôi không đi du lịch.
Cũng không ra ngoài giải khuây.
Dưới sự giúp đỡ của anh trai, Tô Minh.
Tôi nhanh chóng làm quen với toàn bộ hoạt động kinh doanh của tập đoàn Tô thị.
Ba tôi đã lớn tuổi.
Một mình anh trai gánh vác cả tập đoàn rộng lớn.
Quả thật rất vất vả.
Trước đây.
Là tôi quá ngốc.
Vì một người đàn ông.
Mà từ bỏ tất cả những gì thuộc về mình.
Bây giờ.
Tôi sẽ tự tay lấy lại tất cả.
Một tháng sau.
Tập đoàn Cố thị tổ chức cuộc họp cổ đông khẩn cấp.
Để bàn về phương án thanh lý tài sản sau phá sản.
Cố Thần ngồi co ro ở một góc phòng họp.
Chẳng khác nào một con chó nhà có tang.
Gương mặt tiều tụy.
Đôi mắt vô hồn.
Cuộc họp mới diễn ra được một nửa.
Cửa phòng họp bỗng mở ra.
Tôi.
Tô Thấm.
Dưới sự hộ tống của các lãnh đạo cấp cao tập đoàn.
Bình tĩnh bước vào.
Tôi đi thẳng đến vị trí chủ tọa.
Đưa mắt nhìn khắp toàn bộ các cổ đông có mặt.
Cuối cùng.
Ánh mắt dừng trên người Cố Thần.
Tôi mỉm cười với anh ta.
“Lâu rồi không gặp.”
“Cố tổng.”
“À, không đúng.”
“Phải gọi là…”
“Chồng cũ.”
Toàn bộ phòng họp.
Đều chết lặng.
Cố Thần cũng đột ngột ngẩng đầu.
Không dám tin nhìn tôi.
“Tô…”
“Tô Thấm?”
Luật sư đứng bên cạnh tôi hắng giọng.
Trịnh trọng tuyên bố.
“Kính thưa các vị cổ đông.”
“Kể từ hôm nay.”
“Tập đoàn Tô thị sẽ chính thức hoàn tất việc mua lại tập đoàn Cố thị.”
“Đồng thời.”
“Cô Tô Thấm.”
“Sẽ đảm nhiệm chức vụ Tổng giám đốc điều hành của công ty mới.”