Mười năm ròng rã vắt kiệt mồ hôi máu để hầu hạ người mẹ chồng liệt nửa người, tôi lại vô tình lướt thấy một bài đăng ẩn danh trên mạng xã hội: "Kế hoạch hoàn hảo nhất đời tôi là để chính thất làm ô sin miễn phí, thay tôi chăm sóc mẹ đẻ suốt một thập kỷ."
Bên dưới bài đăng, hàng ngàn bình luận bùng nổ tò mò.
Người ta thi nhau dò hỏi chủ thớt làm cách nào mà tài tình đến vậy.
Chủ bài đăng thản nhiên đáp trả đầy tự mãn.
"Có gì đâu, tôi và anh ấy là tình yêu đích thực, đã sớm đăng ký kết hôn bên Mỹ rồi."
"Loại phụ nữ quê mùa ở nhà chỉ xứng đáng bưng bô. Mẹ tôi bị liệt, vừa vặn mượn danh nghĩa mẹ chồng để đùn đẩy cho cô ta."
Tôi sững sờ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Địa chỉ IP hiển thị: Mỹ.
Thật trùng hợp, Tống Tư Minh - người chồng mười năm chưa từng chung chăn gối của tôi, cũng đang ở Mỹ để "tu nghiệp".
Bàn tay tôi run lẩy bẩy, nhấp vào trang cá nhân của kẻ đó.
Đập vào mắt tôi là bức ảnh hai người đang ôm hôn đắm đuối trước cây cầu Cổng Vàng.
Người đàn ông mặc vest lịch lãm, nụ cười rực rỡ, ngón tay áp út đeo chiếc nhẫn kim cương chói mắt.
Chính là Tống Tư Minh.
Dòng trạng thái đính kèm: "Mười năm thanh xuân không hoài phí, tuần sau chúng ta cùng về Bắc Kinh dự lễ nhậm chức Tổng giám đốc của anh nhé."
Tôi cắn chặt môi đến bật máu.
Mười năm qua, tôi làm ba công việc một lúc.
Sáng đi rửa bát thuê, chiều làm tạp vụ công ty, tối lượm ve chai dưới cái lạnh cắt da cắt thịt.
Tất cả tiền bạc đều gửi sang Mỹ cho anh ta đóng học phí, theo đuổi đam mê công nghệ.
Còn tôi ở nhà, nhẫn nhục chịu đựng sự chửi rủa, đánh đập tàn nhẫn của người đàn bà liệt nửa người mà tôi luôn kính trọng gọi là "mẹ".
Hóa ra, đó lại chính là mẹ ruột của ả tiểu tam Cố Tuyết Nhi!
"Ting."
Tin nhắn của Tống Tư Minh gửi đến, phá vỡ sự tĩnh lặng nghẹt thở.
"Vãn Vãn, tuần sau anh về nước nhận chức Giám đốc Tập đoàn Hoàn Vũ. Em xoay xở gửi cho anh năm vạn tệ để mua quà ra mắt hội đồng quản trị nhé."
Tôi bật cười.
Tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong căn phòng trọ tồi tàn.
Tốt. Thích diễn kịch đúng không?
Tôi mím môi, gõ xuống một chữ: "Được."
Sau đó, tôi mở Douyin, tìm đến một tài khoản chuyên săn tin giật gân hàng đầu mạng xã hội.
"Tôi có một kịch bản thật 100%, liên quan đến bối cảnh gia đình của tân Tổng giám đốc Tập đoàn Hoàn Vũ. Có muốn bạo hồng đêm nay không?"
Bên kia trả lời trong vòng một giây: "Gửi định vị."
...
Tối hôm sau, tay streamer xách máy quay lén bám theo tôi bước vào nhà.
Vừa mở cửa, một cái bát sứ bay sượt qua trán tôi, vỡ tan tành.
Mảnh vỡ xẹt qua làm rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.
"Con khốn Lâm Vãn! Mày chết rấp ở đâu giờ này mới vác mặt về?"
Bà già nằm trên giường bệnh gào thét, khuôn mặt nhăn nheo dúm dó lại vì cay nghiệt.
"Tao bảo mày hầm canh tổ yến, mày định để tao chết đói à?"
Tay streamer đứng sau lưng tôi khẽ rùng mình buồn nôn.
Tôi không nói gì, chỉ bình thản bước tới, giẫm lên những mảnh sứ vỡ.
Tiếng lạo xạo vang lên rợn người.
"Mày điếc à? Tao là mẹ chồng mày! Tao bảo con trai tao đuổi cổ mày ra khỏi nhà bây giờ!"
Tôi cúi xuống, ghé sát vào khuôn mặt đang sùi bọt mép của bà ta.
Khoảng cách gần đến mức tôi ngửi thấy cả mùi hôi thối phát ra từ miệng kẻ tàn phế.
"Mẹ chồng sao?"
Tôi nhếch mép cười, vung tay lên.
"Chát!"
Một cái tát trời giáng nổ đom đóm mắt in hằn lên gò má nhăn nheo của bà ta.
Bà ta trợn ngược mắt, ngây dại.
Mười năm nay, tôi chưa từng cãi lại nửa lời. Sự phản kháng đột ngột này khiến bà ta sốc nặng.
"Mày... mày dám đánh tao?"
"Đánh bà thì sao?"
Tôi túm lấy cổ áo bà ta, nhấc bổng nửa người trên của bà ta lên khỏi giường.
"Bà nghĩ mình là cái thá gì? Mẹ của Tống Tư Minh sao?"
Tôi rút điện thoại ra, dí thẳng bức ảnh Cố Tuyết Nhi và Tống Tư Minh vào mặt bà ta.
"Bà mở to cái đôi mắt chó của bà ra mà nhìn cho kỹ!"
"Bà chỉ là mẹ ruột của con hồ ly tinh Cố Tuyết Nhi kia thôi!"
Mặt bà ta biến sắc, nhợt nhạt như xác chết.
"Bà và đứa con gái cặn bã của bà hùa nhau lừa gạt tôi làm ô sin miễn phí mười năm trời."
"Bây giờ chúng nó sắp vinh hoa phú quý, bà nghĩ bà còn giá trị lợi dụng sao?"
Tôi vớ lấy bô nước tiểu hôi rình ở góc giường.
"Bà thích uống canh tổ yến lắm đúng không?"
Tôi dốc ngược chiếc bô, đổ ập toàn bộ thứ nước khai ngấy đó lên đầu bà ta.
"Ư... á... cứu mạng! Cứu tao với!"
Bà ta giãy giụa điên cuồng, nước tiểu chảy vào mắt, vào mũi, sặc sụa.
Tôi đứng thẳng dậy, vớ lấy cây gậy sắt đập tan tành chiếc tivi, đập nát bát đĩa.
Âm thanh chát chúa vang vọng cả khu chung cư.
Phòng livestream lúc này đã bùng nổ với hơn mười vạn người xem trực tiếp.
Bình luận trôi nhanh như thác lũ.
"Má ơi, đánh mẹ chồng tàn phế! Báo cảnh sát đi!"
"Con mẹ nó, thứ súc vật gì thế này?"
"Hành hung người già, để nó chết xã hội đi!"
Tay streamer run rẩy, lùi lại mấy bước, mặt cắt không còn một giọt máu.
Cửa phòng đột ngột bị đạp tung.
Hàng xóm lũ lượt kéo vào, ai nấy đều mang vẻ mặt phẫn nộ tột cùng.
"Lâm Vãn! Cô điên rồi! Sao cô dám đối xử với người lớn tuổi như vậy?"
Tổ trưởng tổ dân phố chỉ thẳng vào mặt tôi, chuẩn bị lao tới khống chế.
Tôi đứng giữa căn phòng hỗn độn, nhìn thẳng vào ống kính máy quay đang phát trực tiếp.
Trên môi tôi, một nụ cười rạng rỡ và điên loạn từ từ nở rộ.
Cứ chửi đi.
Chửi càng to, nhiệt độ truyền thông càng cao.
Ngày mai Tống Tư Minh về nước nhậm chức, tôi sẽ cho bọn chúng nếm thử cảm giác rơi từ thiên đường xuống thẳng mười tám tầng địa ngục!