Chỉ sau một đêm, đoạn livestream bạo hành mẹ chồng tàn phế bùng nổ rực lửa trên khắp các nền tảng.
Tên tôi chễm chệ trên vị trí top 1 hot search với dòng tiêu đề đỏ chót: "Ác phụ máu lạnh tát mẹ chồng, đổ bô nước tiểu dã man."
Cư dân mạng điên cuồng lao vào xâu xé, đào bới mọi thông tin cá nhân của tôi để chửi rủa.
Ngay rạng sáng hôm sau, Tống Tư Minh và Cố Tuyết Nhi hạ cánh xuống sân bay thủ đô.
Trái với dáng vẻ đạo mạo thường ngày, anh ta xuất hiện trước ống kính truyền thông với đôi mắt đỏ hoe, tiều tụy đến đáng thương.
"Tôi đã cắn răng đi làm thêm xả thân nơi xứ người, chỉ mong mang lại cho cô ấy một cuộc sống tốt đẹp."
"Không ngờ cô ấy lại nhẫn tâm trút giận lên người mẹ già tàn phế của tôi."
Anh ta ôm mặt khóc nức nở, bên cạnh là Cố Tuyết Nhi liên tục vuốt ve an ủi với tư cách "trợ lý".
Cộng đồng mạng sục sôi, đồng loạt kêu gọi tẩy chay tôi và ủng hộ "người chồng quốc dân" Tống Tư Minh.
Ba ngày sau, lễ nhậm chức Tổng giám đốc Tập đoàn Hoàn Vũ được tổ chức hoành tráng tại khách sạn bảy sao lớn nhất Bắc Kinh.
Đèn flash nháy sáng liên tục, giới tinh hoa tấp nập chúc tụng.
Tống Tư Minh đứng trên bục cao, mặc bộ vest hàng hiệu trị giá cả trăm vạn, ánh mắt đắc ý đến không giấu nổi.
"Hôm nay là ngày trọng đại nhất đời tôi, nhưng trái tim tôi lại rỉ máu."
Anh ta cầm micro, giọng trầm buồn đầy giả tạo.
"Tôi xin tuyên bố, tôi sẽ ly hôn với người đàn bà độc ác Lâm Vãn, đồng thời yêu cầu pháp luật trừng trị đích đáng tội ác của cô ta!"
Cả hội trường vỗ tay rầm rầm, Cố Tuyết Nhi ngồi dưới hàng ghế đầu nở nụ cười kiêu ngạo, đắc thắng.
"Cạch!"
Cánh cửa gỗ sồi mạ vàng của hội trường đột ngột bị đạp văng.
Tôi bước vào, gót giày cao gót màu đỏ gõ xuống mặt đá cẩm thạch vang lên những tiếng "lộc cộc" lạnh lẽo.
Không còn bộ quần áo tạp vụ xộc xệch, tôi khoác trên mình bộ âu phục cắt may thủ công rực lửa, ánh mắt sắc như dao cạo.
"Tống Tư Minh, anh khóc tang sớm quá rồi đấy."
Cả hội trường nín thở. Máy quay đồng loạt chĩa về phía tôi.
"Cô vào đây làm gì? Bảo vệ đâu, đuổi con đàn bà điên này ra ngoài!" Tống Tư Minh biến sắc, gào lên.
Tôi nhếch mép, vung tay ném thẳng một xấp tài liệu dày cộp vào mặt anh ta.
"Đuổi tôi? Bằng cái chức Tổng giám đốc bù nhìn mà anh dùng tiền mồ hôi nước mắt của tôi để mua sao?"
Giây tiếp theo, màn hình LED khổng lồ phía sau lưng anh ta đột ngột chuyển màu.
Hàng loạt hình ảnh giấy chứng nhận kết hôn giả bên Mỹ, hóa đơn chuyển tiền suốt mười năm của tôi, và đặc biệt là bảng kết quả xét nghiệm ADN cỡ lớn hiện ra.
Mười năm qua, tôi đã chuyển tổng cộng hai trăm vạn tệ cho "tiền học phí" của anh ta.
Và bản ADN đỏ chót chứng minh: Bệnh nhân tàn phế kia có quan hệ huyết thống trực hệ 99,9% với... Cố Tuyết Nhi.
Cả hội trường bùng nổ, phóng viên như ong vỡ tổ ùa lên.
"Tống tiên sinh, anh giải thích sao về việc dùng tiền của vợ để nuôi nhân tình?"
"Mẹ chồng tàn phế hóa ra lại là mẹ đẻ của tiểu tam, đây là cú lừa thế kỷ sao?"
Mặt Tống Tư Minh trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi hột túa ra ướt đẫm trán.
Cố Tuyết Nhi hoảng loạn che mặt, gào thét: "Giả đấy! Con khốn đó làm giả giấy tờ! Kiện cô ta đi anh!"
Tống Tư Minh như vớ được cọc, lấy lại vẻ hung hăng, chỉ thẳng tay vào mặt tôi.
"Lâm Vãn, cô tưởng vài ba cái giấy tờ rách nát này có thể lật đổ Tổng giám đốc của Tập đoàn Hoàn Vũ sao?"
"Tôi có quyền lực, có địa vị, tôi sẽ cho cô mọt gông trong tù!"
Đúng lúc đó, một giọng nói uy đầy quyền lực, lạnh lẽo đến thấu xương vang lên từ cửa lớn.
"Ai cho phép cậu nhét cô ấy vào tù?"
Đám đông dạt ra hai bên.
Chủ tịch Tập đoàn Hoàn Vũ – Tưởng chấn thiên, người đàn ông được mệnh danh là bạo chúa thương trường, bước vào với dàn vệ sĩ áo đen hộ tống.
Tống Tư Minh mắt sáng rực, vội vàng chạy tới khom lưng uốn gối như một con chó nịnh chủ.
"Chủ tịch Tưởng, ngài đến đúng lúc lắm. Con tiện nhân này dám tới phá bĩnh buổi lễ nhậm chức mà ngài cất nhắc cho tôi..."
Nhưng Chủ tịch Tưởng không thèm liếc anh ta dù chỉ một nửa cái chớp mắt.
Ông sải bước chân đi thẳng qua người Tống Tư Minh, dừng lại trước mặt tôi.
Dưới hàng ngàn ánh mắt sững sờ, vị tỷ phú hô mưa gọi gió cúi gập người chín mươi độ.
"Đại tiểu thư, kết quả xét nghiệm huyết thống đã xác nhận xong."
"Lão gia dặn tôi đón cô về nhà, cái ghế Chủ tịch hội đồng quản trị Tập đoàn Hoàn Vũ này, mười năm nay vẫn luôn chờ cô đích thân tiếp quản."
Choang!
Chiếc micro trên tay Tống Tư Minh rơi tự do xuống đất, vỡ nát.