Cả hội trường tĩnh lặng như tờ, chỉ còn tiếng thở dốc nghẹn ngào của Tống Tư Minh.
Mắt anh ta trừng lớn, gân máu nổi vằn vện, trân trân nhìn vị Chủ tịch Tưởng quyền uy đang khom lưng trước mặt tôi.
"Đại... Đại tiểu thư?"
Tống Tư Minh lắp bắp, đôi chân run rẩy đến mức khuỵu hẳn xuống thảm nhung.
Cố Tuyết Nhi điên cuồng lao tới, túm lấy vạt áo Chủ tịch Tưởng.
"Ngài nhầm rồi! Con tiện nhân này chỉ là một đứa nhặt rác, làm tạp vụ! Sao có thể là người thừa kế của Hoàn Vũ được!"
"Bốp!"
Vệ sĩ áo đen không nhân nhượng tát thẳng vào mặt Cố Tuyết Nhi, đá văng ả ta ra xa năm mét.
Tôi nhếch mép, gót giày gõ nhịp nhàng bước lên bục cao nhất.
Từ trên cao nhìn xuống, tôi ngắm trọn vẹn sự sụp đổ thảm hại của đôi cẩu nam nữ.
"Tống Tư Minh, anh nghĩ cái ghế Tổng giám đốc này dễ ngồi thế sao?"
Tôi ném thẳng bản báo cáo tài chính xuống đất.
"Hai trăm vạn tệ tôi gửi sang Mỹ cho anh, thực chất là mồi nhử để kéo anh vào một dự án ma."
"Số cổ phần anh hãnh diện khoe khoang, thực chất là khoản nợ ngập đầu hàng chục tỷ tệ mà anh vừa chính thức ký tên gánh vác!"
Mặt Tống Tư Minh nhợt nhạt như xác chết trôi.
Anh ta bò rạp trên đất, hèn mọn bám lấy mũi giày của tôi.
"Vãn Vãn... anh sai rồi! Là do con điếm Cố Tuyết Nhi dụ dỗ anh!"
"Chúng ta là vợ chồng mười năm, em nỡ lòng nào dồn anh vào chỗ chết?"
Tôi cười lạnh, tàn nhẫn đá văng bàn tay dơ bẩn của anh ta.
"Mười năm tôi cắn răng chịu đựng cái tát của mẹ ruột cô ta, ăn đồ thừa, uống nước cặn."
"Đó là cái giá tôi trả để thu thập đủ bằng chứng tống hai người vào tù rục xương!"
Tiếng còi cảnh sát hú vang chói tai từ ngoài sảnh lớn vọng vào.
Hàng chục viên cảnh sát ập đến, còng tay Tống Tư Minh và Cố Tuyết Nhi trước hàng trăm ống kính máy quay.
Tội danh: Lừa đảo chiếm đoạt tài sản quy mô lớn và tham ô công quỹ.
"Không! Tha cho tôi! Mẹ tôi bị liệt, bà ấy không thể sống thiếu tôi được!" Cố Tuyết Nhi gào khóc thảm thiết.
Tôi tiến lại gần, ghé sát tai ả thì thầm.
"Yên tâm, tôi đã cắt toàn bộ viện phí. Chiều nay, bệnh viện sẽ ném bà ta ra gầm cầu. Hai mẹ con cô cứ ở trong tù mà cầu nguyện cho bà ta đi."
Cố Tuyết Nhi trợn trắng mắt, ngất lịm ngay tại chỗ.
Khi đám rác rưởi bị lôi đi, hội trường trống trải chỉ còn lại những ánh mắt kính sợ, cúi gầm của giới tinh hoa.
Tôi quay người sải bước về phía phòng nghỉ VIP, tháo lỏng chiếc cravat trên cổ.
Cánh cửa gỗ nguyên khối vừa khép lại, một bàn tay rắn chắc đã vươn ra, ép chặt tôi vào tường.
Mùi hương tuyết tùng lạnh lẽo pha lẫn chút khói thuốc lá xộc thẳng vào khoang mũi.
Tưởng Thời Cảnh - vị Thái tử gia nắm giữ huyết mạch kinh tế của toàn thủ đô, người đàn ông luôn khoác lên mình lớp vỏ bọc cấm dục, lãnh đạm.
Chiếc kính gọng vàng vắt ngang sống mũi cao thẳng không che giấu được ánh mắt tối sầm, nguy hiểm như dã thú săn mồi.
"Chơi đủ chưa?"
Giọng anh khàn đặc, mang theo ngọn lửa tà tứ nén nhịn đến cực điểm.
Tôi nhướng mày, đầu ngón tay khẽ miết lên yết hầu đang lăn lộn của anh.
"Sao thế? Tưởng thiếu gia xót cho thằng chồng cũ của tôi à?"
Bàn tay to lớn của anh lập tức bóp chặt eo tôi, nhấc bổng cơ thể tôi đặt lên chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ.
Khoảng cách giữa hai người bị xóa bỏ hoàn toàn.
Hơi thở nóng rực của anh phả dọc theo vành tai, thiêu đốt từng tế bào thần kinh, mang theo sự áp bức rợn người.
"Đừng có nhắc tên thằng rác rưởi đó trước mặt tôi."
Anh nghiến răng, ngón tay thon dài thô bạo giật phăng chiếc cúc áo cao nhất của tôi.
Sự nhã nhặn, cấm dục thường ngày vỡ vụn, chỉ còn lại sự chiếm hữu cuồng loạn đến ngạt thở.
"Mười năm để em nằm gai nếm mật ngoài kia là giới hạn cuối cùng của tôi rồi."
Ánh mắt Tưởng Thời Cảnh đỏ rực, dán chặt vào đôi môi tôi, khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ác thú.
"Bây giờ, đến lượt em bù đắp cho tôi."
Không để tôi kịp phản ứng, nụ hôn điên cuồng mang theo tính tàn phá tuyệt đối giáng xuống, nuốt trọn lấy mọi âm thanh.
Bên ngoài cửa kính, đế chế Hoàn Vũ rực rỡ ánh đèn.
Còn bên trong, tôi cam tâm tình nguyện chìm vào chiếc lồng giam vĩnh cửu của vị ác thú đội lốt quân tử này.
**[HẾT]**