Tôi nhớ lại năm năm trước, khi mình vẫn còn vùi đầu ngày đêm trong phòng nghiên cứu.
Chồng tôi, Lâm Hạo, cầm một xấp tài liệu đến bảo tôi ký, nói là làm thủ tục đăng ký công ty, cần “đối tác kỹ thuật” như tôi ký tên.
Lúc đó tôi bận đến mức chẳng buồn ngẩng đầu, cầm bút ký luôn.
Anh ta vuốt tóc tôi, cười dịu dàng:
“Vợ à, em cứ chuyên tâm nghiên cứu đi. Chuyện thương trường để anh lo. Em là nhà khoa học, chỉ giỏi kỹ thuật thôi, kinh doanh phức tạp lắm, ra ngoài người ta lừa cho đấy.”
Từ đó về sau, tôi bị tước sạch thực quyền, trở thành một cố vấn kỹ thuật bù nhìn.
Chuyện công ty, anh ta chưa bao giờ hé răng với tôi nửa lời.
Mỗi lần tôi hỏi đến, anh ta lại xoa vai tôi rồi nói:
“Em đừng bận tâm, công ty khởi nghiệp lẹt đẹt lắm, chẳng kiếm được mấy đồng đâu.”
Vậy mà bây giờ, trong chiếc thẻ này, mỗi quý đều có 2,17 triệu tệ chuyển vào.
Hóa ra đây chính là “chẳng kiếm được mấy đồng” mà anh ta nói.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Tay tôi không còn run nữa, đầu óc cũng tỉnh táo hơn bao giờ hết.
“Giúp tôi liên kết thẻ mới.”
Giọng tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy lạ.
“Từ nay về sau, mỗi khoản tiền chuyển đến đều chuyển thẳng vào tài khoản cá nhân của tôi.”
Cô nhân viên nhìn tôi một cái, không hỏi nhiều, bắt đầu thao tác.
Năm phút sau, thủ tục hoàn tất.
Bảy giờ tối, tôi về đến nhà.
Trong nhà vắng tanh. Lâm Hạo vẫn đang đi công tác nước ngoài.
Hai năm nay anh ta ngày càng bận, mỗi tháng ít nhất ra nước ngoài một lần, lấy cớ là “đàm phán công việc, mở rộng thị trường”.
Trước đây tôi tin.
Bây giờ nghĩ lại, rốt cuộc anh ta đang bận cái quái gì?
Tôi bước vào phòng làm việc, mở máy tính của anh ta lên.
Thử mật khẩu ba lần, là ngày sinh của anh ta.
Vào hộp thư, tôi bắt đầu lướt xem các email qua lại.
Càng xem, tay tôi càng lạnh toát.
Công ty trong năm năm qua đã ký tổng cộng bảy bản hợp đồng cấp phép bản quyền.
Mỗi bản hợp đồng, thứ được cấp phép đều là sáng chế công nghệ của tôi.
Vậy mà ở phần chữ ký, toàn bộ đều là tên của Lâm Hạo.
Bằng sáng chế của tôi, chất xám của tôi, anh ta đem đi bán lấy tiền.
Thế mà mỗi tháng lại chỉ chuyển cho tôi tám nghìn tệ “sinh hoạt phí”, lấy cớ là:
“Công ty làm ăn kém, vợ chồng mình cứ chi tiêu tằn tiện trước đã.”
Tám nghìn tệ.
Tôi tiếp tục lướt.
Rồi tôi thấy một người liên hệ tên là Katherine.
Email qua lại bắt đầu từ hai năm trước.
Ban đầu còn là “hợp tác vui vẻ”, dần dần biến thành “em nhớ anh”, “em đợi anh về”.
Còn có vài tấm ảnh.
Lâm Hạo ôm một người phụ nữ mặc váy đen trong lòng, cười rạng rỡ.
Phía sau là tháp Eiffel.
Đó là lần năm ngoái anh ta nói “sang Pháp dự hội nghị ngành”.
Tôi nhìn chằm chằm tấm ảnh, siết chặt tay đến mức khớp ngón trắng bệch.
Năm năm.
Anh ta lừa tôi suốt năm năm.
Tôi đóng máy tính lại, tựa lưng vào ghế.
Ngoài cửa sổ, màn đêm đặc quánh.