Hôm nay là cuối tuần, trời vừa mưa vừa gió.
Tôi thức dậy từ sớm để dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ, lén lấy bao thuốc lá mà chồng chưa hút hết mang ra phòng khách, đặt lên vị trí anh ta thường ngồi ở bàn ăn.
Ở đó cũng có sẵn một chiếc bật lửa.
Sau đó, tôi lấy sườn từ trong tủ lạnh ra, rửa sạch, chần qua nước sôi rồi cho vào nồi đất đang đun, sau khi lửa lớn sôi trở lại thì vặn nhỏ lửa để hầm từ từ.
Nhà chúng tôi nằm trong một khu tập thể cũ đã hơn hai mươi năm, rộng hơn sáu mươi mét vuông, có hai phòng ngủ và sắp bị giải tỏa.
Do môi trường quá kém nên nhiều người đã dọn đi, tòa nhà của chúng tôi giờ chỉ còn mỗi hộ chúng tôi ở.
Khu này không lắp đặt khí đốt tự nhiên mà vẫn dùng loại bình gas rất cũ.
Phòng bếp của những khu nhà cũ như thế này thường nằm ngoài ban công phòng khách.
Gió lớn thổi tắt lửa một lần, mùi gas nồng nặc xộc vào mũi.
Tôi bật lửa lại lần nữa.
Lửa vừa cháy lên đã nhanh chóng bị thổi tắt.
Tôi nhìn một cái rồi đóng chặt cửa sổ lại.
"Chồng ơi, trong nhà hết củ mài rồi, em ra chợ mua một ít, trong nồi đang hầm sườn, lát nữa anh dậy nhớ để mắt tới cái nồi nhé."
Chồng tôi thích ăn sườn hầm củ mài.
Nhưng tôi thì không.
Mỗi lần tôi cắt củ mài là tay lại bị đỏ ửng và dị ứng.
Anh ta trừng mắt nhìn tôi, giọng mũi đặc quánh: "Anh đang cảm mạo mà em còn bắt anh làm việc nhà, có phải em muốn làm anh mệt chết không?"
Tôi vội vàng giải thích: "Tất nhiên là không phải rồi, chỉ là bình gas nhà mình cũ quá, dễ bị tắt lửa, em sợ xảy ra nguy hiểm thôi."
Anh ta thiếu kiên nhẫn nói: "Đi nhanh về nhanh đi, anh ăn xong chiều còn có việc phải ra ngoài."
Là đi gặp ả tiểu tam và đứa con trai kia của anh ta chứ gì.
Anh ta tìm quanh đầu giường nhưng không thấy thứ mình muốn, chỉ thấy một chiếc bật lửa.
"Mua thêm cho anh bao thuốc nữa, loại Hoàng Hạc Lâu 20 tệ ấy."
"Được ạ, nhưng em sợ mình không nhớ rõ tên, anh nhắn tên thuốc qua cho em nhé."
Anh ta lườm tôi một cái, lầm bầm chửi một câu: "Vô dụng."
Ngay sau đó, điện thoại của tôi nhận được tin nhắn anh ta gửi tới: Hoàng Hạc Lâu loại 20 tệ, hai bao, đến chỗ lão Trịnh mà mua.
Tôi nhếch môi cười: "Bên ngoài đang mưa, gió lại to, em đóng cửa sổ cho anh nhé."
Tôi đóng tất cả cửa sổ trong nhà lại, chỉ để cửa phòng ngủ không đóng.
Trước khi ra khỏi cửa, tôi cầm lấy một chiếc ô, đứng ở cửa chính là có thể nhìn bao quát phòng ngủ.
Anh ta đang nằm trong chăn nghịch điện thoại, không biết đang chat với ai mà cười đến mức mặt mày hớn hở, hoàn toàn khác hẳn với vẻ mặt khi nói chuyện với tôi lúc nãy.
Tôi thầm nói trong lòng: Chồng ơi, vĩnh biệt.