Tôi che ô đi bộ mười phút đến chợ và mua củ mài.
Tôi thường mua ở sạp này nên ông chủ cũng rất niềm nở, chúng tôi trò chuyện vài câu.
Ông chủ nói hôm nay trời mưa, ẩm ướt nên chẳng có khách, hỏi sao mưa gió thế này mà tôi còn ra ngoài mua củ mài.
Tôi bảo chồng tôi thích ăn, hôm nay khó khăn lắm anh ấy mới được nghỉ nên tôi hầm sườn củ mài cho anh ấy tẩm bổ.
Ông chủ trêu chọc, nói tôi đối xử với chồng tốt quá, anh ấy thật có phúc.
Tôi tỏ vẻ thẹn thùng đúng lúc.
Mua xong củ mài, tôi xem thời gian, mới trôi qua 15 phút, quãng đường về mất 10 phút.
Tòa nhà của chúng tôi gần cổng phía Đông, ít người, còn cổng chính nằm ở phía Nam, muốn mua thuốc lá thì phải ra cổng phía Nam.
Từ chợ đến cổng phía Nam cần đi một con đường khác.
Con đường này không có camera giám sát, trời mưa lại càng vắng người.
Đường này vì lâu đời nên đã loang lổ, hư hỏng nặng, hiện tại đang được rào lại để sửa chữa.
Trên lối đi bộ có một miệng cống thoát nước đang mở nắp.
Mặt đường đã bị đào bới nham nhở, muốn đi qua đoạn này bắt buộc phải đi ngang qua miệng cống đó.
Để tránh có nhân chứng bất ngờ xuất hiện, tôi che ô, cúi đầu, một chân dẫm lên một viên đá, trọng tâm không vững, tôi ngã mạnh xuống miệng cống thoát nước.
Độ cao vài mét không khiến tôi bị thương quá nặng, chỉ bị trầy xước ngoài da.
Đây là điều tôi không ngờ tới.
Dù sao tôi cũng chưa từng thử nghiệm qua.
Nhưng may mắn là chân phải của tôi dường như mất cảm giác, tôi nhìn thử, nó đã sưng lên một cục lớn.
Tôi nghĩ chắc là đã bị gãy xương rồi.
Thật may mắn.
Cuối cùng cũng có một vết thương ra hồn.
Trong cống thoát nước không có nước, chỉ có một ít rác rưởi đọng lại, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.
Thế là, tôi nghiến răng, lao đầu thật mạnh vào nền đất bẩn thỉu.
Trên nền đất có những vật cứng không rõ tên, tôi không tốn quá nhiều sức đã khiến đầu mình chảy máu đầm đìa.
Tôi nhìn điện thoại, mười giờ năm mươi phút.
Sau đó, tôi vứt điện thoại sang một bên, túi củ mài trên tay rơi vãi khắp nơi.
Tôi giữ tư thế như lúc vừa ngã xuống, đầu chạm đất, nằm đó nhắm mắt như đang hôn mê.
Mùi hôi thối dưới đất tranh nhau xộc vào mũi tôi, khiến tôi buồn nôn muốn chết.
Cũng giống như sự ghê tởm của tôi dành cho chồng mình vậy.
Tim tôi đập thình thịch, dưới cống rất tối.
Nguồn sáng duy nhất chính là miệng giếng kia.
Nhưng lúc này, miệng giếng đã bị chiếc ô của tôi che mất ánh sáng.
Đúng vậy, tôi cố ý mang theo một chiếc ô lớn loại dành cho hai người, mục đích là để nó mắc kẹt ở miệng giếng.
Bởi vì chiếc ô này chính là đạo cụ cứu mạng của tôi.
Tôi mong đợi không bị người khác phát hiện quá sớm việc mình rơi xuống cống.
Từng phút từng giây trôi qua thật dài đằng đẵng.
Dường như đã qua cả một thế kỷ, tôi nghe loáng thoáng có tiếng còi báo động của xe cứu hỏa.
Tim tôi chấn động, chẳng lẽ...
Thành công rồi sao?
Lúc này, tôi chỉ muốn bật dậy ngay lập tức để tận mắt nhìn xem chồng mình đã chết hay chưa.
Nhưng tôi biết mình không thể.
Tôi phải kiên nhẫn "hôn mê" ở đây để chờ cứu viện.