Sau khi nhận được tiền bồi thường, mẹ chồng cũ dẫn theo ả tiểu tam và đứa con riêng tìm đến tận cửa.
Lúc này tôi đã thuê một căn phòng trọ rẻ tiền ở bên ngoài, chỉ là một phòng đơn sơ sài.
Mục đích họ đến rất đơn giản, căn nhà của tôi và Hà Siêu, mẹ chồng cũ muốn đi làm thủ tục thừa kế nhưng không có giấy cam đoan từ bỏ quyền thừa kế của tôi thì bà ta không thể sang tên được.
Còn nữa là đòi tôi tiền bồi thường bảo hiểm.
"Mày đúng là cái đồ sao chổi, gả cho con trai tao mà không sinh nổi cho nó mụn con nào, lương thì thấp, toàn ăn bám nhà tao, nếu mày biết điều thì mau ký giấy từ bỏ quyền thừa kế đi."
Tôi ấm ức: "Mẹ, tiền đặt cọc căn nhà đó là do con và bố mẹ con bỏ ra, còn vay thêm một ít nữa..."
Mẹ chồng cũ: "Mày đừng có nói mấy thứ đó với tao! Trên nhà có tên con trai tao, tiền vay ngân hàng cũng là nó trả, giờ nó chết rồi theo lý phải do con trai nó thừa kế! Mày tính là cái thứ gì?"
Tôi không thể tin nổi: "Con trai gì cơ ạ?"
Tôi nhìn sang hai mẹ con kia: "Họ chẳng phải là người thuê nhà sao?"
Mẹ chồng cũ có chút đắc ý: "Đây là cháu ruột của tao! Không giống như mày, bao nhiêu năm trời chẳng đẻ nổi lấy một quả trứng! Di sản của con trai tao tất nhiên phải do con trai nó thừa kế!"
Chân tôi vẫn chưa khỏi hẳn, tôi đứng run rẩy, nỗi đau và sự bàng hoàng trước sự phản bội của chồng được tôi diễn tả vô cùng sâu sắc.
"Anh Siêu... sao anh có thể đối xử với em như thế..."
Mẹ chồng cũ: "Cái đồ xúi quẩy! Mau ký tên đi, còn nữa, tiền bảo hiểm của con trai tao mau chóng chuyển cho tao, nếu không tao sẽ đi kiện mày tội chiếm đoạt tiền của con trai tao, bắt mày ngồi tù!"
"Mẹ, tiền bảo hiểm đó người thụ hưởng là con, mẹ yên tâm sau này con sẽ phụng dưỡng mẹ mà."
"Cái gì? Mày không đưa cho tao? Con tiện nhân này! Đồ sao chổi! Đồ hám tiền! Mày đúng là đồ nhòm ngó tiền của nhà tao! Mày hại chết con trai tao rồi còn chiếm đoạt tài sản của nó! Mày định để mẹ con bà cháu tao sống sao đây? Mày muốn dồn tao vào đường cùng à... Mọi người mau đến xem này..."
Khu tôi thuê là khu tập thể cũ, tầng một không cách âm nên rất nhanh đã có nhiều người vây quanh xem, chỉ trỏ vào tôi.
Tôi giống như một ả tiểu tam độc ác hại chết con trai, chồng người ta rồi còn chiếm đoạt tài sản của họ vậy.
Mẹ chồng cũ tỏ ra rất hài lòng với cục diện mà bà ta tạo ra.
Tôi đỏ hoe mắt phản bác: "Mẹ, con không có, là con trai mẹ ngoại tình còn có con riêng, nhà là nhà do nhà con mua, tiền bảo hiểm là chỉ định con là người thụ hưởng, con sẽ không từ bỏ đâu."
"Con tiện nhân này! Cháu tao không phải là con riêng! Tao đánh chết con tiện nhân mày!"
Bà ta lao tới, lại nhằm vào người tôi mà đánh.
Tôi là một người què nên tất nhiên đánh không lại, tôi cũng không hề phản kháng.
Điều này rất phù hợp với hình tượng nhu nhược, cam chịu của tôi.
Người hảo tâm đã báo cảnh sát.
Trên người tôi đầy vết thương, không cần làm giám định thương tích cũng có thể thấy máu tươi đầm đìa.
Cảnh sát đồn khu vực bảo tôi rằng nếu làm giám định thương tích dựa theo vết thương của tôi thì mẹ chồng cũ sẽ bị tạm giữ hành chính 15 ngày và phạt tiền từ 200 đến 500 tệ.
15 ngày là ra ngay ấy mà, tôi việc gì phải làm thế?
Thấy tôi không trả lời, mẹ chồng cũ lại nhảy dựng lên định đánh tôi, nói tôi hại chết con trai bà ta, chiếm đoạt tiền bạc của bà ta, không cho bà ta con đường sống, muốn đánh chết tôi.
Đều bị cảnh sát ngăn lại.
Tôi bị "đe dọa" nên đành ấm ức nói thôi bỏ đi, xin lỗi các anh cảnh sát đã làm phiền mọi người.
Cảnh sát nhìn hai mẹ con đứa con riêng ở bên cạnh rồi nhìn cái vẻ nhu nhược của tôi, ánh mắt tràn đầy sự thương cảm.