Sau đó họ còn đến quấy rối thêm vài lần nữa, mẹ chồng cũ và ả tiểu tam đều nhắn tin, gọi điện đe dọa, chẳng qua là muốn tôi đưa tiền cho họ và ký giấy từ bỏ quyền thừa kế, nếu không sẽ làm gì tôi, làm gì bố mẹ tôi.
Tôi đều lưu lại hết.
Sau đó tôi nhận được trát hầu tòa của tòa án.
Họ đã kiện tôi.
Thứ nhất là kiện tôi tội ngộ sát.
Vì tôi để Hà Siêu ở nhà một mình dẫn đến rò rỉ gas làm Hà Siêu chết.
Yêu cầu tôi bồi thường các khoản tổn thất tổng cộng hai triệu năm trăm nghìn tệ.
Những viên cảnh sát từng phụ trách khám nghiệm hiện trường và điều tra nguyên nhân cái chết của Hà Siêu đều có mặt tại tòa và nộp chứng cứ chứng minh cái chết của Hà Siêu là tai nạn.
Tôi không có bất cứ động cơ giết người, năng lực cũng như thời gian nào cả.
Mẹ chồng cũ thua kiện.
Thứ hai là kiện tôi chiếm đoạt di sản của Hà Siêu.
Tôi cung cấp giấy chứng nhận góp vốn của bố mẹ tôi năm đó khi mua nhà, giấy chứng nhận góp vốn của cá nhân tôi, hợp đồng mua nhà, hợp đồng vay ngân hàng, thông tin chi tiết về bất động sản do cục quản lý nhà đất in ra (sổ đỏ đang nằm trong tay mẹ chồng cũ), chứng minh quyền sở hữu thuộc về tôi và Hà Siêu, còn tiền đặt cọc thuộc về tài sản trước hôn nhân của tôi.
Đồng thời tôi cung cấp hợp đồng thuê nhà của tôi và hợp đồng thuê nhà của ả tiểu tam để chứng minh tôi không hề ở trong chính căn nhà của mình mà bị đuổi ra ngoài, phải sống một mình ở bên ngoài.
Sau đó tôi cung cấp hợp đồng bảo hiểm để chứng minh tôi là người thụ hưởng duy nhất được chỉ định.
Đã chỉ định người thụ hưởng thì tiền bảo hiểm tử vong sẽ không được tính vào việc phân chia di sản.
Cuối cùng tôi cung cấp biên bản hòa giải tại đồn cảnh sát khi mẹ chồng cũ đánh tôi, cùng với những tin nhắn đe dọa của hai người họ trong suốt thời gian qua.
Điều khiến tôi không ngờ là viên cảnh sát từng phụ trách vụ án của Hà Siêu đã cung cấp cho tòa án một bản tài liệu, tôi đoán đó chính là bằng chứng về việc họ có ý định mưu sát tôi.
Tôi ấm ức khóc.
"Mẹ, anh Siêu đi rồi con sẽ coi mẹ như mẹ ruột mà phụng dưỡng, tiền của mẹ con sẽ không thiếu một xu nào, nhưng tại sao mẹ lại..."
Tôi khóc rất đau lòng.
Khiến tất cả mọi người có mặt đều xúc động.
Tiếp theo luật sư của họ đề nghị di sản nên có một phần cho con trai của Hà Siêu.
Tôi: "Mẹ, con rất xin lỗi vì không để lại cho anh Siêu mụn con nào, đứa bé đó nếu thực sự là con trai của anh Siêu thì theo lý nên được chia một phần."
Thế là thẩm phán bảo ả tiểu tam cung cấp giấy tờ có hiệu lực chứng minh đứa bé đó là con trai ruột của Hà Siêu thì mới có thể thừa kế di sản của Hà Siêu theo pháp luật.
Mẹ chồng cũ: "Nó chính là giống nòi của con trai tao!"
Thẩm phán: "Mời đưa ra giám định ADN."
Mẹ chồng cũ: "Tao đi làm giám định với cháu tao ngay đây!"
Luật sư: "Chỉ có người thân trực hệ mới có thể làm giám định. Tức là đứa bé và bố đẻ làm giám định mới được tính."
Nhưng Hà Siêu đã bị nổ thành từng mảnh thi thể, sau khi kết thúc vụ án đã được hỏa táng rồi.
Chính mẹ chồng cũ là người đòi cho đứa con trai yêu quý của bà ta sớm được mồ yên mả đẹp.
Họ hoàn toàn không thể chứng minh đứa bé đó là con trai ruột của Hà Siêu được.
Luật sư đã tốn rất nhiều nước bọt để giải thích tại sao lại như vậy.
Nhưng mẹ chồng cũ nhất quyết không nghe, bà ta chỉ công nhận đó là con trai ruột của con trai bà ta, là cháu ruột của bà ta thì phải được thừa kế di sản của con trai bà ta!
Hơn nữa còn phải là phần lớn nhất!
Cuối cùng bà ta thậm chí còn gào thét tại tòa, nói luật sư, thẩm phán đều bị con tiện nhân là tôi mua chuộc hết rồi, chỉ vì muốn dồn mẹ con bà cháu họ vào đường cùng.
Kết quả là suýt chút nữa bị bắt giữ vì tội xúc phạm tòa án.
Tòa án tuyên bố tám mươi nghìn tệ tiền gửi ngân hàng của tôi và Hà Siêu là tài sản chung của vợ chồng, một nửa thuộc về tôi.
Bốn mươi nghìn tệ còn lại chia đều cho những người thừa kế hợp pháp của Hà Siêu, tôi và mẹ chồng cũ mỗi người hai mươi nghìn tệ.
Tôi tổng cộng được sáu mươi nghìn tệ, mẹ chồng cũ được hai mươi nghìn tệ.
Căn nhà chung dưới tên chúng tôi, tiền đặt cọc do tôi và bố mẹ tôi góp vốn chiếm 70% tổng giá trị căn nhà, thuộc về tài sản riêng trước hôn nhân của tôi, không tham gia phân chia.
Phần trả nợ ngân hàng chung sau khi kết hôn và phần giá trị tăng thêm được tính là tài sản chung của vợ chồng, tôi được một nửa, phần còn lại tôi và mẹ chồng cũ chia đều.
Lúc mua căn nhà đó hết một triệu sáu trăm nghìn tệ, một triệu một trăm hai mươi nghìn tệ thuộc về tài sản trước hôn nhân của tôi.
Hiện tại căn nhà trị giá một triệu chín trăm nghìn tệ, bảy trăm tám mươi nghìn tệ là tài sản chung, trừ đi khoản nợ ngân hàng 480.000 tệ lúc đầu, đã trả được vài năm, còn lại khoảng hơn 420.000 tệ nợ ngân hàng.
Nghĩa là phần tài sản chung chỉ còn gần 360.000 tệ, tôi lấy một nửa là 180.000 tệ, 180.000 tệ còn lại tôi và mẹ chồng cũ chia đôi, mỗi người 90.000 tệ.
Chiếc xe hơi bị mất giá chỉ còn giá trị vài chục nghìn tệ coi như là tiền phụng dưỡng của Hà Siêu dành cho mẹ chồng, tôi cũng không tính toán làm gì.
Cuối cùng tôi đưa cho mẹ chồng cũ 90.000 tệ tiền nhà cùng với 20.000 tệ tiền gửi ngân hàng, một chiếc xe trị giá vài chục nghìn tệ, bà ta từ bỏ quyền sở hữu căn nhà.
Nhìn thấy số tiền hàng triệu hàng chục triệu tệ sắp đến tay bỗng bay mất, họ tất nhiên không thể chấp nhận được nên tiếp tục kháng cáo.
Lại còn tiếp tục đến tìm tôi gây gổ.
Hơn nữa nhất quyết không chịu dọn đi, không hợp tác làm thủ tục phân chia nhà cửa, tôi đề nghị tòa án cưỡng chế thi hành.
Tôi thừa kế căn nhà thành công với cái giá nhỏ nhất.
Tôi bồi thường cho ả tiểu tam vài nghìn tệ tiền vi phạm hợp đồng thuê nhà rồi bán ngay căn nhà đó đi.