Sau đó tôi kiện ả tiểu tam ra tòa, yêu cầu trả lại số tiền mà Hà Siêu đã dùng tài sản chung của vợ chồng để chi cho ả ta trong thời gian hôn nhân giữa tôi và Hà Siêu còn tồn tại.
Bao gồm một chiếc xe hơi nhỏ khoảng mười nghìn tệ, mấy chiếc túi hiệu, dây chuyền vàng, vòng tay vàng, nhẫn vàng, tiền thuê nhà cho ả ta, tiền sinh hoạt hằng tháng vân vân.
Tổng cộng là 250.000 tệ.
Tôi rất nhân từ, đã xóa bỏ phần tiền lẻ đi rồi.
Tôi là người vợ hợp pháp của Hà Siêu, cầm giấy đăng ký kết hôn và chứng nhận hỏa táng ra ngân hàng lấy bảng sao kê của anh ta là chuyện dễ như trở bàn tay.
Họ tìm tôi gây gổ rất dữ dội, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc nguyền rủa, đe dọa, ăn vạ, chửi bới, động tay đánh người, thuê người đến tận nhà đánh.
Tôi không để mình bị thương thêm lần nào nữa.
Tôi là một người phụ nữ nhút nhát, nhu nhược và đáng thương, ngay cả việc kiện ả tiểu tam đòi lại tiền cũng là do luật sư thấy tôi tội nghiệp nên đã gợi ý cho tôi.
Để bảo vệ bản thân, tôi đã thuê một căn nhà gần đồn cảnh sát.
Bất kể ai tìm đến cửa tôi đều chỉ vào camera giám sát mà nói rằng không sợ ngồi tù thì cứ việc đánh.
Cuối cùng tòa án cưỡng chế thi hành.
Chính mẹ chồng cũ là người đã bỏ tiền ra trả cho tôi thay ả tiểu tam.
Số tiền này theo pháp luật cũng được chia một phần cho mẹ chồng cũ.
Họ cuối cùng chẳng còn lại gì cả.
Tuổi thanh xuân rực rỡ của ả tiểu tam không thể lãng phí ở nhà họ Hà được, vì vậy ả ta đã trộm tiền của mẹ chồng cũ, bỏ lại đứa bé rồi bỏ chạy.
Sau đó mẹ chồng cũ bồng đứa bé đến tìm tôi.
Bà ta nói tôi đã không còn khả năng sinh nở nữa, bà ta sẽ đưa con của Hà Siêu cho tôi nuôi nấng, để tôi coi nó như con đẻ.
Nếu không thì bao nhiêu tài sản của tôi sau này chẳng có ai thừa kế.
Tôi đưa cho bà ta hai trăm tệ.
Giống như cách người ta bố thí cho kẻ ăn mày vậy.
Bà ta lại bắt đầu chửi rủa tôi không ngớt.
Tôi thấy bà ta gầy đi rất nhiều, già đi rất nhiều, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi.
Nửa đời sau chắc hẳn bà ta sẽ sống trong đau khổ lắm.
Tôi đã không kiện bà ta hại tôi.
Thứ nhất là không có chứng cứ.
Thứ hai là nếu bà ta ngồi tù, mỗi ngày được ăn được ở, còn được ra ngoài hít thở không khí theo giờ, có nhân quyền, lại còn được ngồi đạp máy khâu, thật thoải mái làm sao.
Bà ta không xứng.
Bà ta phải ở bên ngoài, ở cái tuổi này rồi còn phải vì nuôi dưỡng "hoàng thái tử" nhà bà ta mà lao động vất vả.
Cho đến khi chết đi.
Hàng xóm đều khen tôi độ lượng, còn cho con của ả tiểu tam bao lì xì.
Nếu là họ thì không đánh cho một trận là tốt lắm rồi.
Tôi thở dài: "Haiz... Đứa trẻ vô tội mà."
Hàng xóm tiếc thay cho tôi: "Cô ấy à, cái gì cũng tốt, chỉ có điều là tâm tính lương thiện quá, người hiền thì hay bị người ta bắt nạt mà!"
Căn nhà cũ của gia đình tôi cũng đã xác định phương thức đền bù và số tiền bồi thường, tổng cộng hơn bốn triệu tệ, cộng thêm 7 triệu tiền bảo hiểm và hơn một triệu tiền bán nhà, nhà tôi tổng cộng đã có hơn mười triệu tệ rồi.
Tôi mua cho bố mẹ vài căn nhà để cho thuê và chờ tăng giá, một phần thì gửi tiết kiệm định kỳ.
Sau đó dọn đến một nơi ở mới, tiếp tục sống một cuộc đời bình thường.
Từ đầu đến cuối tôi vẫn luôn là người phụ nữ lương thiện, thậm chí là yếu đuối và đáng thương đó.
Bất cứ ai nhắc đến câu chuyện của tôi cũng đều cho rằng tôi là nạn nhân.
Bị nhà họ Hà ức hiếp, chồng ngoại tình, mẹ chồng độc ác, tiểu tam tìm đến tận cửa cướp đoạt tài sản.
Lại còn trẻ như vậy mà đã không thể sinh nở, còn phải chịu cảnh góa bụa.
Tôi chính là một nạn nhân hoàn mỹ.
Không một kẽ hở.
—Hoàn—