Tôi vô tình trượt chân ngã từ cầu thang xuống, hôn mê không tỉnh, đứa bé bị thiếu oxy đã ngừng tim thai, chỉ có thể làm phẫu thuật lấy thai ra.
Nhưng tôi bị băng huyết, tổn thương tử cung, suýt chút nữa phải cắt bỏ tử cung.
Trên giường bệnh, tôi vừa làm phẫu thuật xong, thuốc mê vẫn chưa hết hẳn, tôi mơ màng nghe thấy có hai người đang nói chuyện.
Là mẹ chồng và Hà Siêu.
Mẹ chồng: "Mẹ làm sao biết được nó mang thai con trai chứ! Nếu biết trước thì mẹ làm sao nỡ đổ dầu ra cầu thang để cháu đích tôn của mẹ mất đi như thế! Đều tại tên bác sĩ đó, còn cả con tiện nhân kia nữa, đúng là vô dụng, đến đứa con cũng không giữ được."
Hà Siêu: "Mẹ, nhỏ tiếng chút, đừng nói nữa."
Mẹ chồng: "Sợ cái gì! Cái đồ sao chổi này giờ thành con gà không biết đẻ trứng rồi, con mau ly hôn với nó đi rồi tìm đứa khác tốt hơn, nhanh chóng sinh cháu trai cho mẹ."
Hà Siêu: "Mẹ, chuyện này không vội."
Mẹ chồng: "Sao, con định sống cả đời với con sao chổi này à?"
Hà Siêu: "Tất nhiên là không rồi mẹ, mẹ nghĩ xem nếu ly hôn thì căn nhà phải chia cho nó một nửa, hơn nữa nhà nó còn có hai căn nhà khác, làm thế thì thiệt thòi quá."
Mẹ chồng vừa nghe đến chuyện phải chia nhà liền sốt sắng ngay, bảo tất cả nghe theo con trai.
Đầu óc tôi trống rỗng, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy!
Sở dĩ tôi bị trượt ngã là vì mẹ chồng chê tôi mang thai con gái nên đã cố ý đổ dầu ở cầu thang.
Con tôi mất rồi, cơ thể tôi hỏng rồi, tôi không bao giờ có thể làm mẹ được nữa...
Còn Hà Siêu, người chồng chung chăn chung gối ba năm với tôi, cũng mặc kệ mẹ mình hại chết con đẻ của mình, thấy tôi không thể sinh nở được nữa là bắt đầu tính toán lấy nhà của tôi rồi ly hôn với tôi!
Lúc đó tôi chỉ muốn bật dậy ngay lập tức để giết chết hai mẹ con ác quỷ này cho hả giận!
Nhưng do tác dụng của thuốc nên tôi hoàn toàn không thể cử động được.
Tôi bình tĩnh lại, suy nghĩ kỹ.
Thứ nhất, tôi không có bất cứ bằng chứng nào, dù là mẹ chồng hay chồng tôi thì danh tiếng bên ngoài đều rất tốt.
Không ai tin được họ lại nỡ hại chính cháu ruột, con ruột của mình.
Thứ hai, tôi vừa mới làm phẫu thuật xong, sức khỏe yếu, hoàn toàn không phải là đối thủ của một bà già thường xuyên làm việc nặng và một người đàn ông lực lưỡng.
Thứ ba, nếu tôi giết họ hoặc làm họ bị thương, tôi sẽ phải ngồi tù, sẽ liên lụy đến bố mẹ.
Bố mẹ tôi cả đời thật thà, tuyệt đối không thể có một đứa con gái là kẻ giết người để làm nhục nhã gia môn.
Tôi quyết định án binh bất động, dưỡng tốt cơ thể trước đã.
Có lẽ vì trong lòng có chút áy náy, hoặc có lẽ nhìn vào căn nhà mà trong thời gian tôi từ bệnh viện về nhà dưỡng bệnh, mẹ chồng không quá khắt khe với tôi.
Chỉ là thỉnh thoảng mỉa mai tôi vài câu.
Sau khi sức khỏe của tôi bình phục, không ngoài dự kiến, tôi trở thành nô lệ trong nhà.
Còn Hà Siêu thì thời gian về nhà ngày càng muộn.
Tôi thường xuyên ngửi thấy mùi nước hoa trên người anh ta, thấy vết son môi trên quần áo anh ta.
Tôi thường tranh thủ lúc đi mua thức ăn để theo dõi anh ta.
Rất nhanh tôi đã tìm ra ả tiểu tam đó, một người phụ nữ xinh đẹp đến mức lẳng lơ.
Bụng ả ta đã rất lớn rồi, mẹ chồng tôi dạo này đi đứng cũng nhẹ nhàng như gió, thỉnh thoảng còn ngân nga vài câu hát.
Xem ra là đã đi kiểm tra rồi, là con trai.