Tôi và Hà Siêu quen nhau 7 năm trước, là đồng nghiệp cùng công ty, anh ta có ngoại hình nổi bật, đối xử với mọi người rất ôn hòa, các đồng nghiệp đều đánh giá cao anh ta.
Nhưng trong một thế giới vật chất lên ngôi, anh ta có một khuyết điểm chết người: quê ở nông thôn, nhà có một bà mẹ góa, nghèo rớt mồng tơi, không xe không nhà ở thành phố lớn.
Xin lỗi, không có ý hạ thấp người nông thôn, nông thôn không có lỗi.
Ngay cả người bản địa, muốn mua nhà cũng phải dốc hết tiền tiết kiệm trong nhà ra.
Mà với gia cảnh của anh ta, muốn mua nhà định cư ở thành phố của chúng tôi đúng là chuyện viển vông.
Anh ta học một trường đại học bình thường, năng lực cũng bình thường, gia đình nghèo khó, tất cả đều bình thường, trừ khi tổ tiên hiển linh, nếu không đời này của anh ta cũng cứ thế bình bình lặng lặng, bấp bênh trôi qua.
Con gái ở thành phố lớn, đặc biệt là ở công ty chúng tôi, tiếp xúc toàn những người làm ăn cao cấp nên tầm mắt tất nhiên cũng cao.
Dù cho Hà Siêu có ngoại hình ưu nhìn thật, nhưng vừa nhìn vào điều kiện của anh ta, các cô gái đều kính nhi viễn chi.
Nhà tôi là người bản địa, gia đình cũng là tầng lớp công chức bình thường.
Nhưng nhà tôi có nhà.
Hai căn nhà.
Một căn bố mẹ ở, một căn chính là căn nhà cũ nát này, là nhà của ông bà nội để lại.
Sau khi ông bà nội qua đời, bố mẹ tôi thừa kế căn nhà này.
Nhưng nhà quá cũ kỹ nên bố mẹ tôi sớm đã ra ngoài mua nhà khác, vì vậy căn nhà cũ này cứ để trống mãi.
Tôi ở công ty cũng là một nhân viên nhỏ bình thường, ném vào đám đông cũng chẳng ai nhận ra.
Rất tự nhiên, hai con người bình thường như chúng tôi dần dần đến với nhau.
Hà Siêu là một người rất ấm áp, đối xử với tôi rất tốt.
Quen nhau ba năm, chúng tôi kết hôn như một lẽ tự nhiên.
Nhà Hà Siêu điều kiện không tốt, bố mẹ tôi không đòi tiền sính lễ, cũng thật sự hài lòng với chàng rể này nên đã gom góp cho tôi một ít tiền, cộng với tiền tiết kiệm của tôi để trả tiền đặt cọc mua một căn hộ nhỏ ba phòng ngủ.
Vì không muốn nợ ngân hàng ảnh hưởng đến cuộc sống nên tiền đặt cọc đã trả đến bảy phần.
Nhà đứng tên cả hai chúng tôi.
Cuộc sống sau hôn nhân rất ngọt ngào, hạnh phúc, mỗi ngày nấu cơm, rửa bát, dọn dẹp, làm việc nhà, làm một người phụ nữ truyền thống đúng nghĩa để chăm lo cho chồng con.
Tiếc là tôi không có con.
Kết hôn ba năm tôi mang thai, Hà Siêu liền đề nghị đón mẹ chồng từ quê lên thành phố để chăm sóc tôi.
Tôi đồng ý, nhưng không ngờ đó lại là bắt đầu của cơn ác mộng.
Thực ra lúc đầu mẹ chồng đối xử với tôi rất tốt, ngày nào cũng hỏi tôi muốn ăn gì để bà nấu, không để đứa cháu cưng của bà bị đói.
Tôi đi dạo bà cũng đi theo đỡ, miệng luôn lẩm bẩm không được để cháu cưng của bà mệt.
Cháu cưng, cháu cưng, lúc đó tôi hiểu là cháu trai hay cháu gái đều được.
Ban đầu tôi không để ý, mọi người trong khu đều khen tôi có phúc, có được bà mẹ chồng tốt như vậy.
Có một ngày, mẹ chồng lại đưa cho tôi một quả quýt chua loét không nuốt nổi, bảo cháu cưng của bà chắc chắn thích ăn chua, tôi liền đùa một câu.
"Mẹ, sao mẹ biết là cháu trai, nhỡ là cháu gái thì sao ạ?"
Ai ngờ bà ta lập tức lật mặt.
Nói phụ nữ là phải sinh con trai, bà ta chỉ có mỗi Hà Siêu là con trai, nếu không sinh được con trai thì nhà bà ta sẽ tuyệt tự.
Người phụ nữ không sinh được con trai thì cũng giống như con gà mái không biết đẻ trứng.
Tôi rất ngạc nhiên, không ngờ người mẹ chồng đối xử tốt với mình như vậy lại có tư tưởng phong kiến đến thế.
Buổi tối tôi đem chuyện này kể với Hà Siêu, ai ngờ anh ta cũng có cùng suy nghĩ.
Lại còn bảo mẹ anh ta một mình nuôi anh ta khôn lớn không dễ dàng gì vân vân.
Dỗ dành nửa ngày tôi cũng không truy cứu nữa, người già ai chẳng có tư tưởng đó, vả lại đứa bé trong bụng tôi dù là trai hay gái thì cũng đều họ Hà, chẳng lẽ là con gái thì họ không cần sao?
Tôi đã quá coi thường sự độc ác của nhân tính.
Lúc tôi mang thai được năm tháng, Hà Siêu đưa tôi đi khám thai, mẹ chồng cũng đi theo, chỉ là ngày hôm đó họ rất thần bí.
Sau khi từ bệnh viện về, thái độ của mẹ chồng đối với tôi quay ngoắt 180 độ.
Bà ta thay đổi hẳn vẻ niềm nở thường ngày, suốt ngày lườm nguýt tôi, sai bảo tôi làm hết việc này đến việc nọ, miệng còn mắng tôi là đồ vô dụng, đồ sao chổi, định làm nhà họ Hà tuyệt tử tuyệt tôn, đồ gà mái không biết đẻ trứng.
Tôi đoán ngày hôm đó chắc hẳn họ đã dùng thủ đoạn gì đó để biết được giới tính thai nhi.
Cho đến khi dưới sự hành hạ của họ tôi gặp tai nạn, đứa con hơn năm tháng đã không còn.
Tôi cũng không bao giờ có thể làm mẹ được nữa.