Chồng tôi làm t//ình với bạn thân của tôi.
Rồi họ có với nhau một cặp song sinh
----Tên truyện: Ngai Vàng Sụp Đổ----
Đợi đến khi Thẩm Hạo dắt theo Tô Noãn với cái bụng bầu sáu tháng bước vào biệt thự, tôi mới biết chiếc lồng ấp mạ vàng mà anh ta tỉ mỉ chuẩn bị ở bệnh viện tư nhân đắt đỏ nhất Thượng Hải không phải dành cho tôi.
Họ đứng giữa phòng khách, dáng vẻ xứng đôi vừa lứa đến mức nực cười.
Thẩm Hạo không hề có chút chột dạ của kẻ ngoại tình. Anh ta cẩn thận đỡ Tô Noãn ngồi xuống sô pha bọc da thật, sau đó quay sang tôi, giọng điệu ban ơn như một vị bồ tát:
"Cố Thanh, Noãn Noãn mang thai rồi. Là thai đôi, một trai một gái. Em cũng biết mẹ anh mong có người nối dõi đến mức nào."
Tô Noãn — cô bạn thân mười năm của tôi, người từng gục vào vai tôi khóc tu tu khi bị bạn trai cũ cắm sừng — giờ đây đang vuốt ve bụng bầu. Đôi mắt cô ta ngân ngấn nước, nhưng khóe môi lại cố tình giấu đi một nụ cười đắc ý.
"Thanh Thanh, mình xin lỗi. Nhưng mình và Thẩm Hạo là chân ái. Mình không cần danh phận, mình chỉ muốn những đứa trẻ sinh ra có một người bố ở bên."
Chân ái?
Một kẻ mồ côi từ quê lên, dựa dẫm vào tài nguyên của nhà vợ để ngồi lên chiếc ghế Giám đốc. Một kẻ ăn bám bạn thân từ cái túi xách đến thỏi son để làm bao bì đắp lên người. Quả là nồi nào úp vung nấy.
Thẩm Hạo bước tới, định nắm tay tôi.
Tôi lạnh nhạt lùi lại một bước, tránh đi như tránh rác rưởi.
Anh ta cau mày, vẻ mặt lập tức hiện lên sự mất kiên nhẫn:
"Em đừng giở thói đại tiểu thư ra nữa. Chuyện đến nước này, chúng ta cứ mở lòng ra mà sống. Noãn Noãn ngoan ngoãn, hiểu chuyện, cô ấy sẽ không tranh giành vị trí Thẩm phu nhân của em. Hai đứa trẻ này sinh ra, em cứ ghi danh dưới tên em mà nuôi dạy. Cả nhà bốn người chúng ta hòa thuận, chẳng phải rất viên mãn sao?"
Tôi nghe xong mà bật cười.
Thẩm Hạo tưởng tôi thỏa hiệp, liền bồi thêm:
"Tuần sau là đại hội cổ đông, em nhớ ký giấy chuyển nhượng 15% cổ phần cho anh như đã hứa. Anh có con rồi, phải có thực quyền ở tập đoàn Cố thị để sau này còn lo cho tương lai của chúng nó."
Sự hống hách và ngu ngốc của anh ta thực sự đã đạt đến cảnh giới không thể cứu chữa.
Tôi ngừng cười. Rút điện thoại từ trong túi áo, tôi bấm một dãy số gọi cho bảo vệ khu đô thị.
"Cử người lên biệt thự số 8. Có rác cần dọn."
Sắc mặt Thẩm Hạo thay đổi.
"Cố Thanh, em làm cái gì vậy? Đã bảo là anh không ly hôn cơ mà!"
Tôi bước đến bàn trà, cầm xấp tài liệu mà thám tử đã giao cho tôi từ tuần trước, ném thẳng vào mặt anh ta. Những bức ảnh giường chiếu, hóa đơn chuyển tiền quỹ đen của công ty để mua căn hộ cao cấp cho Tô Noãn, tất cả văng tung tóe trên mặt sàn cẩm thạch.
Tô Noãn hét lên một tiếng, ôm bụng lùi lại.
"Chút cổ phần đó, anh giữ lại mà thuê luật sư đi." Tôi nhìn chằm chằm kẻ đang quỳ rạp xuống nhặt mớ giấy tờ, đôi tay run lẩy bẩy. "Biển thủ công quỹ 50 triệu tệ, bằng chứng tôi đã nộp cho cục cảnh sát kinh tế. Chắc họ đang đợi anh ở cổng khu đô thị rồi."
Thẩm Hạo ngẩng phắt lên, mặt cắt không còn một giọt máu.
"Cố Thanh! Cô... cô gài bẫy tôi?!"
"Tôi gài bẫy anh, hay lòng tham của anh tự đào mồ chôn mình?" Tôi liếc nhìn Tô Noãn, lúc này đang run rẩy bám chặt lấy thành ghế. "Cô Tô, hy vọng chân ái của cô đủ lớn để chờ anh ta bóc lịch 15 năm. Nhớ chăm sóc thai kỳ cho tốt, nhà tù không có chế độ ăn kiêng cho bà bầu đâu."
Đúng lúc đó, cửa biệt thự bật mở. Bốn nhân viên an ninh to con tiến vào.
"Đuổi hai kẻ này ra khỏi nhà tôi. Đừng để họ mang theo bất cứ thứ gì, kể cả bộ quần áo đang mặc trên người, bởi vì tất cả đều được mua bằng tiền của Cố gia."
Tiếng gầm rú tuyệt vọng của Thẩm Hạo và tiếng khóc lóc thảm thiết của Tô Noãn vang lên sau lưng, ồn ào nhưng vô cùng bắt tai.
Tôi quay gót bước lên cầu thang.
Không khí trong nhà cuối cùng cũng sạch sẽ trở lại.