Mẹ chồng tôi — bà Thẩm — lao đến trụ sở tập đoàn Cố thị như một con thú điên chỉ ba tiếng sau khi con trai bà ta xỏ tay vào còng số tám.
Bà ta không thèm gõ cửa, đạp tung cánh cửa phòng Chủ tịch, theo sau là đám bảo vệ đang toát mồ hôi hột cố can ngăn. Vừa thấy tôi, bà ta rít lên, vớ ngay chiếc gạt tàn pha lê trên bàn trà định ném thẳng vào mặt tôi:
"Đồ đàn bà độc ác! Hạo nhi là chồng cô, là người đã vắt kiệt sức lực để gánh vác cái cơ nghiệp này cho cô! Cô dám vu khống tống nó vào tù sao? Mau đi rút đơn kiện ngay, nếu không tôi sẽ cho cả cái Thượng Hải này biết bộ mặt vong ân bội nghĩa của cô!"
Tôi ngồi yên trên ghế da, lạnh nhạt nhìn chiếc gạt tàn rơi vỡ loảng xoảng dưới sàn đá.
"Bà Thẩm, vu khống hay không, cảnh sát kinh tế rõ hơn bà. Còn việc anh ta gánh vác cơ nghiệp? Một gã giám đốc bù nhìn chỉ biết ký bậy hợp đồng và moi tiền công ty đi nuôi bồ nhí thì gánh vác cái gì? Gánh nợ chắc?"
Bà ta nghẹn họng, da mặt đỏ gay gắt, đập tay xuống bàn quát lớn:
"Đàn ông năm thê bảy thiếp là chuyện thường! Cô không đẻ được thì để Noãn Noãn đẻ! Trong bụng nó đang là hai đứa cháu đích tôn của họ Thẩm, là giọt máu vàng ngọc! Cô ghen tị nên muốn triệt đường sống của nhà này chứ gì?"
Sự ngu dốt và hống hách đến tận cùng của bà ta khiến tôi bật cười thành tiếng. Tôi vẫy tay ra hiệu cho thư ký Tống.
"Đưa bà cụ ra ngoài. Dặn bộ phận an ninh, từ nay bất cứ ai mang họ Thẩm cũng không được bước qua cửa xoay của tòa nhà này."
"Cố Thanh! Mày đợi đấy! Hạo nhi mà có mệnh hệ gì, tao sẽ liều mạng với mày!" Bà ta gào thét chói tai khi bị hai bảo vệ xốc nách kéo xềnh xệch ra hành lang.
Mâu thuẫn đã lên đến đỉnh điểm. Thẩm Hạo bị tạm giam chờ điều tra, mọi tài sản đứng tên anh ta đều bị phong tỏa. Nhưng Tô Noãn lại biến mất khỏi căn hộ cao cấp mà tôi đã cho người đến niêm phong.
Đến ba giờ chiều, thám tử báo tin: Tô Noãn đang ở sân bay quốc tế Phố Đông, chuẩn bị lên chuyến bay một chiều sang Vancouver.
Tôi đến thẳng sảnh chờ VIP.
Tô Noãn mặc đồ hiệu từ đầu đến chân, đeo kính râm to bản, tay ôm khư khư chiếc túi Hermes Birkin phiên bản giới hạn mà tháng trước tôi vừa báo mất cắp. Thấy tôi xuất hiện cùng ba vệ sĩ áo đen chặn đứng trước lồng kính, khuôn mặt cô ta tái mét, bước chân lảo đảo lui về sau.
"Thanh Thanh... cậu muốn làm gì? Mình là phụ nữ có thai, cậu không được làm bậy!" Cô ta ôm lấy cái bụng lùm lùm, đôi mắt ầng ậng nước cố diễn vai kẻ yếu thế.
Tôi thong thả bước tới, tự tay tháo kính râm của cô ta xuống, ném thẳng vào thùng rác.
"Định ôm 50 triệu tệ tiền xương máu của Cố thị bỏ trốn sao? Cô bạn thân mười năm của tôi, diễn xuất tồi quá rồi."
Thấy không thể giả bộ vớt vát lòng thương hại, Tô Noãn liền lột bỏ lớp mặt nạ nhu nhược. Khóe môi cô ta nhếch lên hằn học, ánh mắt lóe lên sự đắc ý điên cuồng:
"Cố Thanh, cô cậy mình sinh ra đã ngậm thìa vàng thì muốn ép người quá đáng sao? Tiền trong tài khoản nước ngoài là Thẩm Hạo tự nguyện chuyển cho tôi! Bây giờ anh ấy đang ngồi tù chịu tội thay, tôi ra nước ngoài sinh con để giữ lại huyết mạch cho anh ấy thì có gì sai? Cảnh sát không có lệnh cấm tôi xuất cảnh, cô lấy quyền gì cản tôi?!"
Cô ta ngẩng cao đầu, nụ cười méo mó vì tham vọng.
Tôi thương hại nhìn cô ta, ném một xấp hồ sơ có đóng dấu đỏ chót của Sở Cảnh sát lên mặt bàn kính.
"Cô thực sự nghĩ Thẩm Hạo là kẻ tình thâm sao? Sáng nay, để xin khoan hồng giảm án, anh ta đã khai ra cô chính là chủ mưu, dùng cái thai để uy hiếp và xúi giục anh ta biển thủ công quỹ. Lệnh cấm xuất cảnh khẩn cấp và giấy triệu tập nghi phạm của cô vừa được ban hành mười lăm phút trước."
Sắc mặt Tô Noãn trắng bệch như tờ giấy, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Cô ta loạng choạng định lách người bỏ chạy thì hai cảnh sát mặc thường phục đã bước tới từ phía sau, lạnh lùng đưa thẻ ngành ra.
Nhưng đó vẫn chưa phải là dấu chấm hết.
Tôi bước lên một bước, ghé sát tai Tô Noãn, thì thầm từng chữ rành rọt, đủ để đánh sập chút hy vọng cuối cùng của cô ta:
"À, còn một chuyện nữa Thẩm Hạo chưa kịp nói với cô. Tháng trước anh ta đi khám tổng quát định kỳ. Trùng hợp thay, hồ sơ y tế ghi rõ anh ta bị vô tinh vô căn (Azoospermia) bẩm sinh, khả năng sinh con bằng không. Vậy... cặp song sinh vàng ngọc trong bụng cô, rốt cuộc là giống loài của gã nào thế?"
Tô Noãn trừng lớn mắt, đồng tử co rút lại vì khiếp hãi. Chiếc túi Hermes tuột khỏi tay, rơi uỵch xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo.